Caytruyen.top
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Vừa Thoát Tịch, Ta Đã Nhặt Được Chiến Thần Tương Lai - Chương 2

  1. Home
  2. Vừa Thoát Tịch, Ta Đã Nhặt Được Chiến Thần Tương Lai
  3. Chương 2
Prev
Next

【Tô Từ phải dạy dỗ cho tốt nhé, đừng để nó đi chệch hướng, phải dùng cái sự tàn nhẫn này vào chính đạo đấy.】

“Sau này gặp chuyện như vậy, trực tiếp báo quan hoặc dùng đầu óc giải quyết, đừng hở tí là đòi đánh đòi giết.”

Tô Lẫm ngoan ngoãn gật đầu: “Con nghe lời mẹ.”

4

Chuyện làm ăn ở Vân Châu ngày càng lớn mạnh, danh tiếng của Tô Ký thậm chí còn truyền đến tận đại doanh biên quan.

Trước khi vào đông, quan quân nhu biên quan đích thân tới cửa tiệm, đặt hàng nguyên năm nghìn cân xúc xích khô để làm lương khô bổ sung cho đại quân qua đông. Chuyến làm ăn này nếu thành công, đủ để mẹ con ta ăn mặc không lo nửa đời người.

Ngày giao hàng, ta cùng đám tiểu nhị đẩy xe, đưa theo Tô Lẫm cùng chờ nghiệm thu bên ngoài dịch quán lớn nhất Vân Châu.

Bên ngoài dịch quán ngày đông có trọng binh canh giữ, đề phòng nghiêm ngặt. Quan quân nhu đang kiểm đếm số lượng, Tô Lẫm đứng bên cạnh ta, buồn chán đá mấy viên sỏi dưới chân.

Đúng lúc này, một chiếc xe ngựa bằng gỗ đen sang trọng rộng lớn, được mấy chục hộ vệ mặc giáp vây quanh, từ từ dừng lại trước cửa dịch quán. Không khí xung quanh dường như đông cứng lại vì sự xuất hiện của chiếc xe ngựa này.

Rèm xe vén lên, một nam nhân cao lớn mặc đại bào đen bước xuống. Hắn có đôi mắt sâu, sống mũi cao, toát ra uy nghiêm và lãnh khốc của kẻ lâu ngày ở vị trí cao.

Ta vô tình liếc nhìn một cái, máu toàn thân tức khắc chảy ngược. Những dòng chữ lúc này bùng nổ dữ dội, những chữ lớn đỏ tươi gần như che khuất tầm mắt ta.

【Đậu xanh rau má! Là Bùi Chính, tên cha tồi tới rồi! Sao hắn lại đến Vân Châu?】

【Tô Từ mau cúi đầu xuống, tuyệt đối đừng để hắn nhìn thấy mặt Tiểu Lẫm!】

【Xong rồi xong rồi, tên cha tồi này năm đó vì nịnh bợ chủ mẫu mà mặc kệ việc hạ độc trưởng tử thứ xuất đấy.】

【Hắn mà phát hiện Tiểu Lẫm còn sống, tuyệt đối sẽ giết người diệt khẩu để trừ hậu họa!】

Tim ta đập như trống dồn. Bùi Chính, Vĩnh An Hầu, cha ruột của Tô Lẫm. Kẻ súc sinh đã mặc kệ chủ mẫu hạ độc giết chết con ruột của mình.

Ta ấn chặt đầu Tô Lẫm, muốn giấu nó vào trong lớp áo choàng rộng. Nhưng đã muộn, khi Bùi Chính xuống xe, ánh mắt vô tình lướt qua mẹ con ta đang đứng bên vệ đường.

Quá giống. Tô Lẫm bốn tuổi, ngũ quan đã nảy nở, ánh mắt thần thái kia giống hệt Bùi Chính lúc trẻ. Ánh mắt Bùi Chính đóng đinh trên người Tô Lẫm.

“Đứng lại.”

Hắn lạnh giọng lên tiếng, hộ vệ xung quanh nghe thấy liền rút nửa thanh đao khỏi vỏ. Hắn sải đôi chân dài, từng bước đi về phía chúng ta. Càng lại gần, áp lực càng nặng nề.

“Ngươi là con cái nhà ai?” Bùi Chính nhìn chằm chằm Tô Lẫm, ánh mắt dò xét.

Ta che chở Tô Lẫm thật chặt sau lưng, giả vờ trấn định hành lễ: “Bẩm đại nhân, đây là con trai dân phụ.”

Bùi Chính căn bản không thèm nhìn ta, ánh mắt hắn như lưỡi dao muốn lột phăng lớp ngụy trang của Tô Lẫm: “Ngẩng đầu lên, để ta xem.”

Toàn thân ta căng cứng, tay đã nắm chặt con đoản đao phòng thân trong ống tay áo. Nếu hắn muốn cướp người, hôm nay dù có chết ở đây, ta cũng tuyệt không để hắn mang Tô Lẫm về cái hang ma ăn thịt người kia.

Hộ vệ thấy chúng ta không phục tùng, lập tức tiến lên bao vây lấy hai mẹ con. Tô Lẫm không trốn, nó bước ra từ sau lưng ta nửa bước. Bàn tay nhỏ bé đột nhiên tuột từ ống tay áo ra một thanh đoản kiếm sắc bén, mũi dao chỉ thẳng vào đám hộ vệ đang tiến lại gần.

“Lùi lại.” Đứa trẻ bốn tuổi, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ. “Động vào mẹ ta, chết.”

Bùi Chính nhìn Tô Lẫm, sự kinh ngạc trong mắt càng đậm, sau đó khóe miệng nở một nụ cười lạnh tàn nhẫn: “Có chút thú vị. Người đâu, mang đứa trẻ này đi cho ta. Bản hầu muốn tra rõ ngọn ngành của nó!”

Đám hộ vệ lao lên như hổ đói, ngay khoảnh khắc ta chuẩn bị liều mạng.

“Ai dám động vào nó!”

Một chiếc roi dài màu vàng như rồng lượn quất ra từ phía sau đám đông, hung hăng quất xuống chân tên hộ vệ đi đầu, khiến phiến đá vỡ vụn. Tiếp đó, một đội hắc giáp tinh kỵ như nước lũ ùa vào dịch quán, cưỡng ép đánh tan đám hộ vệ hầu phủ.

Những dòng chữ lúc này nháy liên tục: 【A a a! Tới rồi tới rồi!】

【Định Bắc Vương tới rồi! Tô Từ, người mà bốn năm trước khi cô vừa đến Vân Châu, trên tuyết trắng ngoài thành đã tiện tay nhét cho hai cái bánh bao cứu sống kẻ ăn mày sắp chết cóng ấy, chính là Định Bắc Vương Tiêu Cảnh Sách quyền khuynh thiên hạ đấy!】

【Đùi vàng giáng lâm, vả mặt tên cha tồi thật mạnh cho tôi!】

Đám đông rẽ ra, một nam nhân sải bước đi tới. Gương mặt tuấn tú vô song mang theo sát khí không thể nghi ngờ, ánh mắt hắn vượt qua Bùi Chính, rơi thẳng lên người ta, sau đó đôi môi mỏng khẽ mở: “Bùi Chính, ngươi thật oai phong. Ngay cả người của bản vương, ngươi cũng dám động vào sao?”

5

Tiêu Cảnh Sách sải bước đi tới, hắc giáp vệ nhanh chóng tản ra, bao vây ngược đám hộ vệ hầu phủ vào giữa, trường thương chỉ thẳng vào yết hầu bọn họ.

Sắc mặt Bùi Chính xanh mét, đáy mắt xẹt qua vẻ kiêng dè, buộc phải thu lại thái độ cao cao tại thượng, chắp tay hành lễ: “Định Bắc Vương hữu lễ!”

Tiêu Cảnh Sách dừng lại trước mặt ta và Tô Lẫm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Bùi Chính: “Bùi hầu gia không ở kinh thành hưởng phúc, chạy tới Vân Châu diễu võ dương oai, còn dám rút đao với người của bản vương?”

Bùi Chính nhìn chằm chằm gương mặt của Tô Lẫm, giọng điệu đầy vẻ không cam lòng: “Vương gia hiểu lầm rồi. Đứa trẻ này tướng mạo có vài phần duyên nợ với hạ quan, hạ quan nghi ngờ nó là huyết mạch thất lạc nhiều năm của hầu phủ, chỉ muốn mang về hỏi cho rõ ràng.”

“Duyên nợ?” Tiêu Cảnh Sách cười lạnh một tiếng. Chiếc roi dài trong tay hắn quất mạnh một phát, đập nát một viên gạch xanh dưới chân Bùi Chính. Mảnh đá bắn vào ủng của Bùi Chính, hắn gồng mình không lùi lại, nhưng sắc mặt đã khó coi đến cực điểm.

“Đứa trẻ này là nghĩa tử bản vương đã nhắm trúng, Tô chủ tiệm lại là nhà cung ứng quân nhu bản vương đích thân chỉ định. Bùi Chính, ngươi động vào bọn họ là động vào lương thảo của mười vạn đại quân dưới trướng bản vương, động vào giới hạn của bản vương.”

Giọng của Tiêu Cảnh Sách chấn động bên tai, mang theo huyết khí tôi luyện nơi sa trường: “Mang theo người của ngươi cút khỏi Vân Châu. Còn dám lại gần mẹ con họ nửa bước, bản vương chặt tay ngươi.”

Bùi Chính là kẻ cực kỳ tinh ranh và tư lợi: “Hạ quan nhận nhầm người rồi, đa tạ đã lượng thứ. Cáo từ.” Hắn nghiến răng ném lại câu này rồi xoay người sải bước trở về xe ngựa. Hộ vệ hầu phủ lủi thủi thu đao, đi theo xe ngựa vội vàng rời khỏi dịch quán.

Khủng hoảng được giải trừ, ta thở phào một hơi dài, thu con đoản đao đang nắm trong ống tay áo vào bao. Tô Lẫm cũng im lặng thu lại đoản kiếm, ngẩng đầu nhìn Tiêu Cảnh Sách rồi lại nhìn ta, không nói một lời.

Tiêu Cảnh Sách xoay người, sát khí khi đối diện Bùi Chính ban nãy lập tức tan biến. Hắn nhìn ta, đáy mắt hiện lên ý cười ôn hòa: “Tô chủ tiệm, bốn năm không gặp, vẫn khỏe chứ?”

Ta định thần lại, chắp tay hành lễ kiểu giang hồ: “Đa tạ Vương gia giải vây.”

Tiêu Cảnh Sách xua tay: “Bốn năm trước ngoài thành Vân Châu tuyết lớn phong sơn, bản vương bị phục kích trọng thương, ngất xỉu trong miếu hoang. Nếu không nhờ Tô chủ tiệm đi ngang qua, nhét cho bản vương hai cái bánh bao, lại để lại một gói thuốc cầm máu, bản vương đã sớm thành một bộ xương khô rồi. Ơn một giọt nước, phải trả bằng cả dòng suối. Chuyện hôm nay chỉ là tiện tay mà thôi.”

Những dòng chữ điên cuồng chạy đầy màn hình: 【A a a tình tiết báo ơn tôi thích nhất đây rồi! Hai cái bánh bao đổi lấy một chỗ dựa là Vương gia khác họ, tỷ lệ lợi nhuận này đỉnh thật!】

【Tô Từ quá tỉnh táo, người khác mà cứu Vương gia chắc chắn sẽ đòi cưới vào vương phủ cho bằng được, cô ấy thì hay rồi, chỉ lo bán thịt gác bếp.】

【Kiếm tiền mới là đạo lý, nam nhân chỉ làm chậm tốc độ rút đao thôi, nhưng Vương gia có thể làm tấm khiên kinh doanh mạnh nhất!】

Ta nhìn dòng chữ, thấy rất có lý: “Vương gia quá lời rồi. Nếu Vương gia đã muốn báo ơn, hay là trong đơn hàng quân nhu năm nay, thêm cho ta hai nghìn cân xúc xích khô nữa nhé?”

Ta thuận thế mở lời, tuyệt không bỏ qua bất cứ cơ hội kiếm tiền nào.

Tiêu Cảnh Sách ngẩn người, sau đó cười lớn thành tiếng: “Được, Tô chủ tiệm quả là người sảng khoái.”

Mắt ta sáng rực, lập tức sai tiểu nhị đi lấy khế ước. Tiêu Cảnh Sách cúi xuống nhìn Tô Lẫm vẫn đang giữ vẻ cảnh giác, mắt xẹt qua một tia tán thưởng.

“Thằng bé này cốt cách tinh kỳ, lúc nãy đối diện đao kiếm ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái, đúng là mầm non làm lính bẩm sinh.” Hắn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt Tô Lẫm: “Tiểu tử, ta nói nhận ngươi làm nghĩa tử lúc nãy là để đuổi khéo Bùi Chính. Nhưng giờ ta muốn nhận ngươi làm đồ đệ, dạy ngươi đao pháp và binh pháp đỉnh cao nhất thiên hạ, ngươi có học không?”

Tô Lẫm không đồng ý ngay mà quay đầu nhìn ta. Ta gật đầu. Bùi Chính đã thấy mặt Tô Lẫm, chắc chắn sẽ không cam tâm. Chỉ có làm cho Tô Lẫm mạnh hơn, có Định Bắc Vương làm chỗ dựa, mẹ con ta mới có thể đứng vững hoàn toàn trong loạn thế này.

Tô Lẫm quay đầu lại, quỳ sụp hai gối, dứt khoát dập đầu ba cái thật kêu: “Sư phụ tại thượng, xin nhận của đồ nhi một lạy.”

6

Sau khi ký được đơn hàng lớn của Định Bắc Vương, việc làm ăn của Tô Ký bùng nổ mạnh mẽ. Ta dùng tiền kiếm được mua mấy trăm mẫu đất hoang ngoài thành Vân Châu, xây dựng một xưởng sản xuất thịt gác bếp khổng lồ. Không chỉ thuê hàng trăm công nhân, mà còn thu mua lợn cừu giá cao, trực tiếp thúc đẩy ngành chăn nuôi của mấy thôn lân cận.

Ta không còn thỏa mãn với việc chỉ bán thịt gác bếp. Ta dùng bột mì rang chín, mỡ lợn, các loại hạt và xúc xích khô băm nhỏ trộn lại ép thành bánh. Loại lương khô này không chỉ tạo cảm giác no bụng mà còn để nửa năm không hỏng, vừa tung ra đã lập tức trở thành món hàng tranh cướp của tướng sĩ biên quan.

Tài sản của ta tích lũy với tốc độ kinh ngạc. Chưa đầy hai năm, ta đã mua được ba gian cửa tiệm sầm uất nhất trong thành Vân Châu, còn có một căn đại trạch ba gian có sân vườn.

Mà sự trưởng thành của Tô Lẫm lại càng khiến người ta kinh hãi. Mỗi sáng sớm nó theo Tiêu Cảnh Sách tập luyện trong đại doanh ngoài thành. Tiêu Cảnh Sách là một người sư phụ cực kỳ nghiêm khắc, huấn luyện đối với Tô Lẫm gần như là khắc nghiệt. Chạy bộ mang nặng, cưỡi ngựa chém giết, thậm chí là đối luyện bằng đao thật kiếm thật với lão binh.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 2"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

  • Chính sách
  • Liên Hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Caytruyen.top