Thịt trắng trong quan tài - Chương 4
9
Ngay sau đó dân làng cũng đồng loạt hô lên: “Đuổi Tôn Đại Phúc ra khỏi làng!”
Mọi người la ó đòi đuổi cả ông tôi và Trần Lục ra khỏi làng.
Trong đám đông không có Trần Lục.
Hắn không đến.
Ông tôi cười khổ rồi nói: “Tôi đã sống trong làng mấy chục năm.”
“Mong mọi người cho tôi chút thời gian.”
“Đợi tôi chôn cất Thu Phúc xong thì tôi sẽ rời đi.”
Vừa dứt lời, bà tôi lập tức nói: “Không được!”
“Ông lập tức cút đi!”
“Tôi không muốn nhìn thấy ông nữa, đồ súc sinh!”
Bà trừng mắt đỏ ngầu rồi mắng ông một cách dữ dằn.
Ông tôi thở dài.
Ông không nói gì.
Đại Cữu dẫn đầu đuổi ông đi.
Dân làng cũng đồng loạt la hét bắt ông rời khỏi làng.
Ông chỉ có thể rời đi.
Mỗi bước ông đi đều có một đám người đi phía sau.
Một đoàn người kéo dài đi về phía ngoài làng.
Trong sân nhà tôi chỉ còn lại bà tôi, Đại Cữu và Nhị Cữu.
Nhị Cữu nói: “Cô à, cô đừng khóc nữa.”
“Anh em chúng tôi giúp cô chôn cất Thu Phúc.”
Bà lau nước mắt rồi hỏi: “Cha các cậu đâu?”
Đại Cữu vừa định nói thì bị Nhị Cữu ngăn lại.
Nhị Cữu nói: “Cha tôi dạo này không khỏe.”
“Bệnh cũ lại tái phát.”
“Ông đang nằm ở nhà.”
Bà nói: “Tôi lâu rồi chưa gặp ông ấy.”
“Tôi muốn gặp ông ấy.”
Vừa nghe vậy, Đại Cữu và Nhị Cữu nhìn nhau.
Nhị Cữu nói: “Để lần sau đi.”
Bà lại nói: “Còn lão Tam và lão Tứ nữa.”
“Cũng lâu rồi không gặp.”
Nhị Cữu cười gượng rồi nói: “Cô à, hay là chúng ta lấy thịt hun khói xuống trước đi.”
“Không thể cứ treo như vậy mãi được.”
Bà ngẩng đầu nhìn những miếng thịt.
Bà nói: “Để tôi lấy xuống.”
“Hai cậu vào kho lấy giúp tôi một tấm vải trắng.”
Nói xong bà bắt đầu gỡ thịt hun khói xuống.
Đại Cữu vào kho rồi mang giỏ tre và vải trắng ra.
Nhị Cữu nói: “Cô à, không thể chỉ dùng vải trắng mà chôn được.”
“Theo tôi thì nên chuẩn bị một cái quan tài.”
“Ba người chúng ta đi làm cho Thu Phúc một cái quan tài.”
Bà nhíu mày rồi nói: “Được.”
“Tôi vào nhà lấy ít tiền.”
Nói xong bà đi vào gian đông.
Đại Cữu và Nhị Cữu nhìn nhau.
Trên mặt Nhị Cữu lộ ra nụ cười gian xảo.
Đại Cữu đứng chắn phía trước.
Nhị Cữu cúi xuống lấy ra sáu miếng thịt hun khói từ trong bọc vải trắng.
Hắn nhét cả sáu miếng vào trong áo.
Khi bà bước ra từ gian đông.
Hai người họ lập tức giả vờ như không có chuyện gì.
Họ đi theo sau bà.
Mồ hôi lạnh lập tức toát ra trên trán tôi.
Đại Cữu và Nhị Cữu thật sự đang ăn thịt trắng.
Vậy những miếng thịt treo trên xà nhà nhà họ…
Chẳng lẽ đều là thịt trắng.
Tôi không dám phát ra tiếng.
Tôi dùng tay bịt chặt miệng mình.
Khi Đại Cữu và Nhị Cữu đi đến cửa.
Họ còn quay đầu nhìn lại một lần.
Hướng nhìn đó giống như đang nhìn về phía gian đông nhà tôi.
Bà nói: “Hai cậu về đi.”
Bà vừa dứt lời.
Đại Cữu và Nhị Cữu liền rời đi.
Sau khi họ rời khỏi.
Bà mới bước vào phòng phía tây.
Đèn trong phòng tắt.
Bà không cho tôi bật đèn.
Bà đưa cho tôi một miếng thịt đầu heo.
Bà nhỏ giọng nói: “Đói rồi phải không, mau ăn đi.”
Tôi hỏi: “Bà, ông đâu rồi?”
“Ông còn quay lại không?”
10
Bà nói: “Đêm khuya ông sẽ về.”
Tôi hỏi: “Bà, vậy tối nay con ngủ ở đâu?”
Bà nói: “Tối nay con trốn trong quan tài.”
“Nhất định đừng để bị phát hiện.”
Tôi sững người vài giây rồi nói: “Bà, một mình con không dám.”
Bà nói: “Không sao.”
“Bà sẽ ở ngoài quan tài canh cho con.”
“Bà sợ tối nay Đại Cữu và Nhị Cữu sẽ tới.”
“Nếu họ phát hiện con chưa ch/ết thì sẽ xảy ra chuyện lớn.”
Tôi ăn miếng thịt đầu heo thật nhanh.
Mùi vị của nó hơi lạ.
Có cảm giác hơi chua.
Nhưng tôi quá đói.
Cho dù hơi chua tôi vẫn ăn hết.
Sau khi ăn xong.
Bà nói: “Cháu trai, đi đi.”
Tôi nhìn thấy chiếc quan tài trong sân đang mở nắp.
Tôi nói: “Bà, con tận mắt thấy Nhị Cữu lấy sáu miếng thịt hun khói.”
“Trong thịt đó đều có t/huốc.”
“Có lẽ lúc này Đại Cữu và Nhị Cữu đã ngất rồi.”
“Bà mau gọi dân làng đi bắt họ.”
Vừa dứt lời.
Bà nói: “Chuyện của người lớn con đừng xen vào.”
“Mau trốn vào quan tài đi.”
Bà thúc giục tôi.
Tôi chỉ có thể đi về phía quan tài.
Tôi bước lên ghế rồi trèo vào trong.
Chưa kịp xoay người.
Nắp quan tài đã bị đóng lại.
Tôi khẽ gọi: “Bà…”
Bà nói: “Thu Phúc, đừng lên tiếng.”
“Đợi đến sáng là ổn.”
Tôi nói: “Bà đừng đi.”
“Bà đứng ngoài canh cho con.”
Bà nói: “Được.”
Trong quan tài tối đen như mực.
Tôi không có chút cảm giác an toàn nào.
Không biết đã qua bao lâu.
Tôi nghe thấy có tiếng động trong sân.
Có tiếng bước chân.
Chẳng lẽ ông tôi đã trở về?
Nếu là ông về thì bà phải vui mới đúng.
Sao lại không nghe thấy tiếng nói?
Hay là Đại Cữu và Nhị Cữu tới?
Nhị Cữu nói: “Bắt được vẫn tốt hơn không bắt được.”
Đại Cữu và Nhị Cữu bật cười.
Tiếng cười của họ thô ráp.
Lại mang theo sự hiểm độc.
Tôi nghĩ thầm.
Sao bà tôi không nói gì?
Đúng lúc tôi đang thấy khó hiểu.
Quan tài đột nhiên chuyển động.
Tôi cảm nhận được mình đang bị nhấc lên.
Tôi muốn kêu lên.
Nhưng lại không dám.
Ai đang khiêng tôi?
Tôi nghe thấy giọng của Đại Cữu bên ngoài.
Ông ta nói: “Hầm đất nhà cô là do hai chúng ta đào.”
“Họ đã quên chuyện này rồi.”
Nói xong ông ta còn cười lớn.
Nhị Cữu nói: “Đúng vậy.”
“Hầm đó đào sâu như thế.”
“Lúc đào tôi mệt gần ch/ết.”
Tim tôi lập tức thắt lại.
Tôi muốn đẩy nắp quan tài ra để chạy.
Nhưng khi dùng tay đẩy.
Tôi mới phát hiện quan tài đã bị đóng đinh.
Hoàn toàn không mở được.
Tôi bị nhốt trong không gian chật hẹp này.
Dùng hết sức nhưng nắp quan tài không hề nhúc nhích.
Tôi không thể chịu nổi nữa.
Tôi gào lên: “Ông! Bà!”
Không ai đáp lại.
Chỉ có tiếng cười lạnh lẽo của Đại Cữu và Nhị Cữu.
Chiếc quan tài quá chật.
Tôi muốn ngồi dậy cũng rất khó.
Không biết đã bao lâu.
Tôi nghe thấy “rầm” một tiếng.
Quan tài đã bị đặt xuống đất.
Tôi nghe thấy giọng Đại Cữu.
Ông nói: “Mở quan tài ra.”
Sau đó tôi nghe thấy tiếng búa.
Còn có tiếng đinh rơi xuống đất.
Tôi muốn tìm chỗ trốn.
Nhưng trong quan tài không có nơi nào để trốn.
Ngay khi nắp quan tài bị mở ra.
Tôi nhìn thấy Tam Cữu gia.
Ông tôi.
Bà tôi.
Còn có Đậu Nhỏ và Trần Lục.
Tất cả đều đang ngồi trên xà nhà.
Họ nhìn tôi mà cười.
Nụ cười vô cùng quái dị.
Đại Cữu và Nhị Cữu cầm nắp quan tài.
Hai người nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhị Cữu hỏi: “Thu Phúc.”
“Cháu muốn ăn miếng thịt hun khói nào?”
Tôi đưa tay chỉ đại một miếng.
Nhị Cữu lấy miếng thịt đó xuống rồi đưa cho tôi.
Ông nói: “Ăn đi.”
Sau đó ông lại đưa cho tôi một con d/ao.
Tôi dùng d/ao cắt miếng thịt hun khói.
Tôi cắt thành từng lát mỏng.
Tổng cộng cắt hai trăm bảy mươi nhát.
Cuối cùng mới ăn hết miếng thịt đó.
Từ đó về sau.
Tôi không bao giờ ăn thịt hun khói nữa.