Caytruyen.top
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Sau Năm Tháng Lạc Mất Anh - Chương 3

  1. Home
  2. Sau Năm Tháng Lạc Mất Anh
  3. Chương 3
Prev
Next

13

Đêm đó tôi ngủ không ngon, mơ mơ màng màng làm rất nhiều giấc mơ.

Khi bước vào lớp học, nhìn thấy Lục Kỳ Minh đang nằm sấp ở hàng cuối, tôi mới nhớ lại những giấc mơ đó.

Trong mơ, Lục Kỳ Minh không vui, đôi mắt đỏ hoe, không nói chuyện với tôi cũng không để ý đến tôi.

Tôi đưa tay sờ ngực mình, lúc này mới hậu tri hậu giác nghĩ, chẳng trách khi tỉnh dậy tôi lại cảm thấy khó chịu đến vậy.

Tôi vừa định đi qua, thì bị Quý Phong kéo lại.

“Đừng đi chọc xui xẻo.”

“Lúc nãy Kiều Chiêu qua đó còn bị mắng, không thấy bây giờ chẳng ai dám nói to sao?”

Tôi đành bị cậu kéo ngồi xuống.

Ánh mắt liên tục nhìn về phía sau, chỉ thấy một cái đầu tròn và một đoạn cổ trắng nhạt.

Lâm Văn Thi đến một chuyến trước giờ học.

Lại thu hút ánh mắt của hơn nửa nam sinh trong lớp, bao gồm cả Quý Phong.

Kinh diễm, ngưỡng mộ, ghen tị hòa trộn vào nhau.

Quý Phong khẽ hừ một tiếng.

“Lại đến tìm Lục Kỳ Minh rồi chứ gì, đẹp trai thì giỏi lắm à.”

Tôi cũng không nhịn được mà nhìn sang.

Thấy Lâm Văn Thi đặt xuống một ly nước nóng.

Động tĩnh làm Lục Kỳ Minh chú ý, anh thậm chí không ngẩng đầu.

“Cút xa một chút.”

“Cái đó, Kỳ Minh.”

Nghe thấy giọng nữ, Lục Kỳ Minh ngẩng mắt lên, dưới mắt hiện ra một vòng thâm xanh.

“Tôi nghe nói các cậu nghỉ lễ sẽ đi chơi.”

“Có thể dẫn tôi theo không, đúng lúc tôi cũng rất chán.”

Cô ta thẹn thùng vén tóc bên tai, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng động lòng người.

Tim tôi thắt lại, theo bản năng nhìn sang mặt Lục Kỳ Minh.

Lại vừa lúc đối diện ánh mắt anh nhìn sang.

Đôi đồng tử đen sẫm, lạnh lẽo như một vốc nước băng mùa đông.

Vừa chạm đã tách ra.

Tôi cúi đầu giả vờ viết chữ.

Nghe thấy một tiếng rất khẽ.

“Được.”

Ngòi bút bi khựng lại một chút.

Tôi hoàn hồn, chữ “Kỳ” chỉ còn thiếu một nét cuối.

Lại bị tầm nhìn mờ nhòe của tôi gạch bỏ.

14

Chỗ thầy Lý quả thật rất bận, tôi thường đến bảy tám giờ tối mới rời khỏi phòng thí nghiệm.

Điện thoại im lặng.

Tôi nhìn khung chat giữa tôi và Lục Kỳ Minh.

Giơ tay gõ chữ.

“Trượt tuyết vui không?”

Xóa đi.

“Không được đi gần người khác quá.”

Xóa đi.

“Anh vẫn còn giận tôi sao?”

Xóa đi.

“Tôi hơi nhớ anh, anh để ý tôi một chút được không.”

Vẫn xóa đi.

Tôi ngẩng đầu lên, đã đi đến dưới lầu nhà mình.

Khu nhà cũ kỹ, tầng một bên ngoài còn có người dựng bếp nấu ăn trước cửa.

Môi trường vừa bẩn vừa lộn xộn.

Đèn nhà tôi đang sáng.

Người cha quanh năm suốt tháng không mấy khi thấy bóng, chỉ biết lang thang bên ngoài của tôi.

Đã về.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Ông ngồi bên chiếc bàn dựng bằng khung sắt, nửa chai rượu trắng, một đống đậu phộng.

Ông hỏi tôi.

“Về rồi à.”

“Ừ.”

“Lại đi làm thêm à? Tiền làm thêm khi nào phát?”

“Tôi không đi làm thêm.”

“Không làm thêm mà về muộn vậy?”

Tôi bị mùi rượu hun đến khó chịu, tối nay không hiểu sao tâm trạng đặc biệt tệ.

“Tôi đi giúp giáo sư làm thí nghiệm.”

“Có trả tiền không?”

“Không có không có không có! Ông có thể đừng lúc nào cũng tiền tiền tiền được không! Tôi là sinh viên thì lấy đâu ra tiền?!”

Ông nổi giận, đập bàn đứng dậy, mấy hạt đậu phộng lăn xuống đất.

“Ai dạy mày nói chuyện với bố mày như vậy?!”

“Tao thấy mày đọc sách đều đọc vào bụng chó hết rồi!”

“Ngày đó tao không nên cho mày học đại học, đem mày đi làm công sớm thì bây giờ đã kiếm được tiền rồi!”

Tôi nhìn bộ dạng của ông, một cơn giận khó kiềm chế bùng lên.

“Mày nuôi tôi? Mẹ kiếp ông cho tôi được bao nhiêu tiền?”

“Tôi đương nhiên phải đi học, nếu không cả đời này chỉ có thể làm một kẻ vô dụng như ông!”

Lời vừa dứt, ông lao tới tát tôi một cái.

Đáng tiếc tôi đã lớn rồi.

Không còn là đứa trẻ chỉ biết trốn trong lòng mẹ.

Bị ông đánh đập nữa.

Hai người chúng tôi đánh nhau dữ dội trong nhà.

Đập vỡ chai rượu, lật đổ ghế.

Không ai không bị ăn mấy cú, cũng chẳng ai chiếm được lợi.

Ông thở hổn hển, nhận một cuộc điện thoại, bị bạn rượu gọi đi uống.

Trước khi đi còn trút giận đá mạnh vào tủ tivi.

Tôi nhìn những chiếc cúp tôi tích góp từ nhỏ đến lớn trên đó rơi xuống đất.

Vỡ thành bốn năm mảnh.

Cùng với căn nhà này, tất cả đều trở nên bừa bộn tan hoang.

Tôi lẻ loi đứng giữa đống đổ nát.

Khoảnh khắc đó, tim bỗng đau như dao cắt.

15

Cuộc gọi của Lục Kỳ Minh làm tôi giật mình hoàn hồn.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng ép xuống tất cả nghẹn ngào.

“Alo? Anh, anh chơi vui không?”

“Không vui.”

“Anh vẫn còn giận tôi sao? Xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên đã đồng ý với anh rồi lại thất hứa.”

“Đừng giận nữa được không?”

“Tôi thật sự rất…” nhớ anh.

Câu đó tôi không nói ra.

Tôi sợ nếu nói ra, có vài cảm xúc sẽ vỡ đê.

“Tôi muốn gặp cậu.”

Giọng Lục Kỳ Minh trầm thấp.

Tôi vội vàng nhìn vào gương.

Trên mặt bầm tím mấy chỗ.

Theo bản năng từ chối.

“Nhà tôi bây giờ tắt đèn rồi, không tiện lắm, hôm khác video được không?”

Lời vừa nói ra, tôi lại cảm thấy mình rất xa lạ.

Dường như đã có chút lệch khỏi mục đích ban đầu khi tôi tiếp cận Lục Kỳ Minh.

Anh là người rất mềm lòng.

Tôi càng sống thảm, anh sẽ càng muốn cứu tôi.

Như vậy tôi có thể nhận được từ anh càng nhiều.

Nhưng lúc này tôi bỗng nhiên không muốn để anh nhìn thấy sự sa sút, sự chật vật của mình.

Ai cũng có thể, chỉ riêng Lục Kỳ Minh là không được.

Phản ứng đầu tiên của tôi vậy mà không phải là cầu xin sự thương hại.

Mà là muốn bảo vệ chút tự tôn và thể diện ít ỏi tôi chỉ muốn giữ lại trước mặt Lục Kỳ Minh.

Bên phía Lục Kỳ Minh có tiếng gió.

Anh im lặng một lúc rồi nói.

“Nhà cậu không tắt đèn.”

“Cái…”

“Tôi đang lên rồi.”

“Chờ, chờ đã, Lục Kỳ Minh.”

“Còn một tầng cầu thang.”

Tôi luống cuống cúp điện thoại.

Vội vàng dựng lại bàn ghế lớn.

Lại đưa tay lau vết máu ở khóe môi.

Nhưng tất cả đều chẳng có tác dụng gì.

Trong nhà vẫn bừa bộn như khu tị nạn.

Lục Kỳ Minh đã giơ tay gõ cửa.

Tôi cắn răng mở cửa cho anh.

“Lâm Ly, tôi… cậu làm sao vậy? Mặt cậu sao thế?”

Anh còn chưa nói xong đã đưa tay nâng mặt tôi.

Tôi khó khăn kéo ra một nụ cười.

“Chỉ là… không cẩn thận ngã một cái.”

Anh cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt lướt qua mặt đất trong nhà tôi.

Trong hai giây im lặng đó.

Tôi đột nhiên tự ti đến mức muốn khóc.

Cảm giác đó còn mạnh hơn cả khi năm lớp bốn tiểu học.

Tôi cầm thùng quyên góp cho gia đình nghèo.

Đứng trước toàn trường.

Bị mọi người dùng ánh mắt thương hại quyên góp.

Cúi đầu nói cảm ơn.

Còn mãnh liệt hơn.

Lục Kỳ Minh đưa tay kéo tôi lại gần.

Không vạch trần điều gì.

“Sao lại bất cẩn vậy.”

“Có đau không?”

“Đừng khóc đừng khóc, chúng ta về nhà.”

Hóa ra tôi vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

Trong vòng tay anh, tôi vừa hạnh phúc vừa đau lòng.

Tôi đã quen với cuộc sống khó khăn, nghèo nàn và đau khổ.

Trước khi Lục Kỳ Minh xuất hiện.

Tôi sẽ không khóc.

Nhưng anh đã xuất hiện.

Nỗi tủi thân giống như thủy triều điên cuồng dâng lên.

Dễ dàng nhấn chìm tôi.

16

Anh đưa tôi về nhà, xử lý vết thương cho tôi.

Vừa lau vừa hít vào một hơi.

“Ở bên cạnh tôi, đừng đi đâu cả.”

“Được.”

“Đừng lại… ngã nữa, đừng lại bị thương.”

Tôi gật đầu, anh cúi lại gần, nhẹ nhàng thổi lên vết thương của tôi.

“Đau không? Chắc chắn rất đau, đáng thương quá.”

Thổi một lúc, chính mắt anh lại đỏ lên.

Tôi không chịu nổi khi thấy anh như vậy, đưa tay kéo tay anh.

“Sao anh không đi trượt tuyết, lịch trình chẳng phải đã định xong rồi sao?”

“Bọn họ đi là được rồi, tôi muốn đi chơi cùng cậu, chứ không phải chỉ đi chơi, hiểu không?”

Mười ngón tay đan chặt, tôi gật đầu.

“Hiểu, xin l…”

Lời còn chưa nói xong đã bị anh hôn nuốt vào cổ họng.

Vì để ý đến vết thương, nụ hôn rất cẩn thận.

Tôi nhìn thấy sự dịu dàng ẩn dưới vẻ lạnh lùng của Lục Kỳ Minh.

Chỉ thuộc về tôi.

Tim đập điên cuồng.

“Đừng nói xin lỗi với tôi.”

“Cậu cũng không trách tôi, đúng không?”

Tôi nghẹn lời.

“Tôi trách anh cái gì?”

“Khiến cậu buồn, tôi giận dỗi cậu, khiến cậu buồn.”

Tôi nhớ lại những ngày không liên lạc.

Chiếc cốc nước bị tôi vô hồn làm đổ.

“Thật ra cũng không quá…”

“Có mà, vì cậu yêu tôi, nên cậu mới buồn, tôi biết.”

Tôi nhìn khuôn mặt Lục Kỳ Minh.

Không biết có ai từng nói với anh chưa.

Anh có một đôi mắt đặc biệt lay động lòng người.

Bị anh nhìn như vậy, cả thế giới bỗng trở nên nhạt nhòa.

Tôi khẽ lẩm bẩm.

“Đúng, tôi yêu anh.”

“Sau này nếu anh phát hiện tôi phạm phải sai lầm gì.”

“Có thể đừng không để ý đến tôi được không?”

“Vậy còn cậu, có thể đừng rời bỏ tôi không?”

Anh hỏi ngược lại tôi.

Rời bỏ, đó là chuyện khó khăn gấp trăm lần so với việc tiếp cận Lục Kỳ Minh.

Tôi không thể rời đi.

Tôi không muốn rời đi.

Vì vậy tôi gật đầu, đưa ra lời hứa.

“Nếu anh không vứt bỏ tôi, tôi sẽ không rời khỏi anh.”

“Móc ngoéo.”

“Móc ngoéo.”

Ngón tay quấn vào nhau.

Có lẽ không chỉ là ngón tay, mà còn là số phận của chúng tôi.

17

Đó là một năm mới hạnh phúc nhất mà tôi từng trải qua.

Trên nền tuyết có pháo hoa.

Bữa cơm giao thừa nóng hổi.

Người tôi yêu nhất ở bên cạnh.

Thí nghiệm ở chỗ thầy Lý cũng nghỉ mấy ngày trong dịp Tết.

Lục Kỳ Minh nâng mặt tôi lên nhìn kỹ.

“May quá, chắc sắp khỏi rồi.”

“Có phải rất xấu không?”

“Cậu đâu có xấu, cậu rất đẹp.”

“Người khác không được nhìn, chỉ mình tôi được nhìn.”

Hai người cuộn mình trên ghế sofa, trùm chung một chiếc chăn.

Tôi hỏi anh.

“Năm mới anh không cần về nhà sao?”

“Bố mẹ tôi đều không ở đây, bay khắp nơi trên thế giới.”

“Trong nhà chỉ có anh trai tôi, cũng không cần tôi ở bên.”

Nghe xong tôi hơi yên tâm.

“Đừng vì tôi mà lỡ việc trong nhà.”

“Gia đình nhỏ của chúng ta quan trọng nhất.”

Gia đình nhỏ.

Hai chữ đó không hiểu vì sao lại có sức mạnh lớn đến vậy.

Khiến cả người tôi ấm lên.

Lục Kỳ Minh rúc vào cổ tôi.

Những nụ hôn ướt át.

Hôn một lúc, mùi vị dần thay đổi.

Dục vọng ập tới.

Cơ thể đã mở ra đón nhận.

Nhưng lý trí vẫn còn.

“Không phải nói sẽ xem phim sao?”

“Lát nữa xem.”

Tôi cũng không giãy giụa nữa.

Khe môi khẽ mở.

Dung túng để anh kéo tôi chìm vào dây dưa.

Những nơi bị khớp ngón tay gầy của anh vuốt qua nóng rực.

Hơi thở quấn lấy nhau rối loạn.

Khoảnh khắc nhìn vào mắt nhau.

Mặt đỏ tim đập.

Anh vừa nắm cổ chân tôi đặt lên vai mình.

Đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng nhập mật khẩu.

Hai người giật mình.

Anh vừa kịp dùng chăn quấn chặt tôi lại thì cửa đã mở ra.

18

Lục Kỳ Minh vừa mặc xong quần lót.

Ngẩng đầu nhìn thẳng người trước mặt.

“Anh, anh đến nhà em sao không nói trước.”

Ánh mắt Lục Kỳ An lướt qua ghế sofa.

“Vì qua năm mới là không còn thời gian nữa.”

“Vừa hay tranh thủ xử lý chuyện của em.”

“Em có chuyện gì? Anh đừng gây rối nữa, anh đi đi.”

“Chuyện của em với bạn trai nhỏ.”

Anh trai anh nhắc đến tôi.

Vậy cũng chẳng cần trốn nữa.

Tôi ngồi dậy, lộ mặt ra khỏi chăn.

Lục Kỳ Minh đứng chắn trước người tôi.

“Anh, chuyện này bố mẹ còn chưa quản, anh cũng đừng quản.”

“Em thích ai, ở bên ai, là tự do của em.”

Anh trai anh khẽ cười nhạt.

Khí chất tinh anh trên người khiến người ta vừa ngạo mạn vừa đáng sợ.

“Bố mẹ là chưa biết.”

“Em nghĩ nếu họ biết rồi sẽ không quản sao?”

“Đã là yêu đồng tính thì thôi.”

“Lại còn yêu một người tâm địa không đứng đắn.”

Tim tôi đột nhiên nhảy mạnh.

Lục Kỳ Minh lập tức nổi giận.

“Cậu ấy tâm địa không đứng đắn chỗ nào?”

“Cậu ấy là học sinh giỏi, năm nào cũng nhận học bổng, thành tích tốt, tính cách tốt, tính tình cũng tốt.”

“Nếu nói tâm địa không đứng đắn thì cũng là em quấn lấy cậu ấy, em làm hư cậu ấy.”

“Đừng tưởng anh là anh trai em thì có thể nói linh tinh về bạn trai em!”

Lục Kỳ An lười tranh cãi với Lục Kỳ Minh đang yêu đến mù quáng.

Anh chỉ đẩy Lục Kỳ Minh ra.

Ánh mắt nhìn về phía tôi.

“Cậu để cậu ta tự nói.”

“Cậu tiếp cận Kỳ Minh.”

“Là một sự tình cờ sao?”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

  • Chính sách
  • Liên Hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Caytruyen.top