Caytruyen.top
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Dao Hoa - Chương 5

  1. Home
  2. Dao Hoa
  3. Chương 5
Prev
Next

18

Ngày hôm sau, Tạ Thừa Tông đích thân ra tay, chuẩn bị cắt đứt gân tay của ta.

Tất cả mọi người trong phủ đều bị lệnh phải đứng xem, không một ai dám cầu xin cho ta.

Thẩm Uyển Dung lấy tay che miệng, đứng từ xa, vẻ mặt đầy vẻ sợ hãi không thôi nhưng trong mắt lại là sự châm chọc và phấn khích không thể che giấu. Còn Tạ Vân Đình đứng bên cạnh nàng ta, ánh mắt lạnh lẽo.

“Dao Hoa, bây giờ muội thề từ bỏ nữ thí, có lẽ còn có thể chịu tội ít đi.”

Ta mím chặt môi, không thốt lên lấy một tiếng.

“Đúng là cứng đầu!”

Hắn không nói thêm gì nữa, đưa con dao lá liễu trên khay cho Tạ Thừa Tông. Lưỡi dao lạnh buốt, giống hệt lòng người vậy.

Ngay khi Tạ Thừa Tông chuẩn bị ra tay, người của phủ Trưởng công chúa đột nhiên đến.

Dù sao cũng là dùng tư hình, không dám để người ngoài biết. Tạ Thừa Tông lập tức cất đồ đạc đi, giả bộ kinh ngạc đón người vào.

“Trưởng công chúa chiếu lệnh: Kỳ nữ thí này hệ trọng vô cùng, có liên quan đến quốc bản. Để đảm bảo vạn toàn, đặc cách chiêu mộ Tạ gia Dao Hoa vào Anh Hoa điện chờ thí, không được chậm trễ.”

Mọi người đều ngẩn ngơ.

Tạ Thừa Tông phản ứng lại trước tiên, nhíu mày nói: “Điện hạ sao lại vô cớ ra lệnh, tuyên nó vào Anh Hoa điện?”

Người đến là cận tùy thân tín của phủ Trưởng công chúa, đối mặt với Trung Dũng hầu cũng không hề kiêu ngạo.

Hắn giải thích rằng: “Kỳ nữ thí lần này là một việc chưa từng có từ trước đến nay, Điện hạ vô cùng quan tâm, đặc biệt tự mình tuyển chọn một nhóm nữ tử ở độ tuổi phù hợp và có tài danh.”

“Chiếu lệnh lần này cũng không phải chỉ nhắm vào một mình Tạ Dao Hoa. Lát nữa hạ quan còn phải đi đến những nhà khác để tiếp tục tuyên lệnh.”

Tạ Thừa Tông mày nhíu chặt: “Điện hạ quá khen, tiểu nữ thì có tài danh gì chứ!”

“Chẳng qua toàn là những thứ không ra gì nơi khuê các, xin người về bẩm báo với Trưởng công chúa, Tạ Dao Hoa tự thấy mình tài hèn đức mọn, không muốn tham gia dự thí.”

Vị cận tùy kia cười một tiếng, rồi chỉ nhìn về phía ta: “Tạ tiểu thư, bản thân cô nương thấy thế nào?”

Ta vừa há miệng định nói, Tạ Thừa Tông đã quát: “Nếu con còn có chút tự biết mình thì hãy lập tức khước từ. Nếu không, đừng trách bản hầu vô tình.”

Thật nực cười, giữa ta và ông ta chẳng lẽ còn chút tình nghĩa nào có thể nhắc đến sao?

Ta cười khẩy một tiếng, giữa lúc ông ta gần như trừng mắt nhìn ta không hề che giấu, ta hành lễ một bái, dõng dạc nói: “Dao Hoa tiếp lệnh.”

19

Tạ Thừa Tông hoàn toàn không kiềm chế nổi nữa: “Trong mắt ngươi còn có người cha này không?”

Tạ Vân Đình cũng đầy vẻ chỉ trích: “Cha đều là vì tốt cho muội, sao muội lại không có kiến thức như vậy? Thật là không biết điều.”

Lời vừa thốt ra hắn đã thấy không ổn, nhưng đã muộn rồi.

Vị cận tùy tuyên lệnh kia cười lạnh một tiếng: “Trung Dũng hầu phủ quả nhiên thật lớn mật, đến cả lệnh của Trưởng công chúa cũng không coi ra gì.”

Tạ Vân Đình không dám nói thêm gì nữa, chỉ trừng mắt nhìn ta đầy hằn học.

Trái lại Tạ Thừa Tông đã dịu giọng, lại dùng những lời lẽ mềm mỏng hơn: “Kỳ nữ thí này hệ trọng vô cùng, nếu con trúng tuyển thì cả Hầu phủ tự nhiên sẽ được thơm lây.”

“Nhưng lần này con tham gia dự thí với danh nghĩa là hình mẫu cho nữ tử, nếu trượt vỏ chuối thì chính là lấy sức một mình con mà làm liên lụy đến danh tiếng của cả phủ đấy!”

Ông ta không dám nói ra tâm tư thực sự của mình, nên tìm những lý do gượng ép nghe cũng có vẻ ra hình ra dáng.

Nhưng lời ông ta vừa nói ra, lòng ta bỗng nảy ra một ý, lập tức quỳ sụp xuống đất, làm ra vẻ bi ai vạn phần, cúi đầu lạy hắn một cái thật sâu.

“Cha nói phải. Lời của người, Dao Hoa vốn không thể không nghe. Nhưng chuyện này liên quan đến phúc lợi của nữ tử cả thiên hạ, thậm chí là xã tắc quốc gia, xin cha tha lỗi cho nữ nhi lần này.”

“Để tránh cho Hầu phủ phải mang nhục, Tạ thị phải chịu xấu hổ, Dao Hoa nguyện ý cải họ theo mẹ. Chỉ cần cắt đứt căn nguyên với Hầu phủ, sau này có ra sao cũng nhất định không để môn phong phải tổn hại.”

Ta dập đầu ba cái, coi như đã làm tròn tình nghĩa cha con.

Tạ Thừa Tông không ngờ ta lại đối ứng như vậy, ông ta nhìn Tạ Vân Đình một cái, miệng há hốc kinh ngạc, tức đến đỏ mặt tía tai.

Vị cận tùy kia lại lập tức vỗ tay: “Như vậy cũng là một cách vẹn cả đôi đường, lát nữa hạ quan sẽ bẩm báo với Trưởng công chúa, sai người đến Tạ thị sửa lại gia phả.”

“Tạ hầu gia, như vậy người cũng không cần phải lo lắng nữa rồi.”

Mọi việc đã quyết, Tạ Thừa Tông cũng không dám làm càn, chỉ chắp tay hừ lạnh một tiếng coi như là đồng ý.

Gánh nặng đè nén trong lòng ta bấy lâu nay bỗng chốc tan thành mây khói. Cuối cùng ta cũng có cơ hội rời khỏi Hầu phủ, rời khỏi mảnh trời vuông vức do cốt truyện dựng nên này.

Như có linh cảm, ta đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy từ xa khuôn mặt tái nhợt của Thẩm Uyển Dung.

Nàng ta nhìn ta chằm chằm, trong mắt đầy những cảm xúc không lời nào tả xiết. Nhưng tất cả đều không còn liên quan đến ta nữa.

Ta thay đổi bộ dạng buồn bã vừa rồi, cố ý nhướn mày với nàng ta một cái, rồi quay người đi thẳng ra ngoài. Nàng ta không biết bị kích động gì, bỗng nhiên người lảo đảo rồi ngã xuống đất.

Tiếng kinh hô truyền đến từ phía sau.

Ta không hề quay đầu lại, sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.

20

Bên ngoài Hầu phủ có một chiếc xe ngựa của phủ Trưởng công chúa đang đậu. Rèm xe vén lên, một bàn tay trắng nõn vẫy vẫy ta. Sau khi nhìn rõ người trong xe, ta không kìm được mà nhào tới.

Mẹ, hóa ra là mẹ!

Đến tận lúc này, nỗi sợ hãi và kinh hoàng vì suýt bị phế tay mới từng đợt ập đến. Ta nước mắt lã chã, gục vào người bà: “Mẹ, cuối cùng người cũng đến đón con rồi!”

Bà ôm chặt lấy ta, nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng ta.

Hóa ra năm đó sau khi giả chết thoát thân, nhờ cơ duyên xảo hợp mà bà được Trưởng công chúa trọng dụng, sau đó từng bước từng bước trở thành mưu sĩ của bà ấy.

“Người đứng sau” trong truyền thuyết đã “mê hoặc” Trưởng công chúa, đề nghị mở rộng nữ học và lập ra kỳ nữ thí chính là mẹ ta.

Bà lau nước mắt cho ta, đầy vẻ hối lỗi: “Những năm qua con đã phải chịu khổ rồi. Thực ra mẹ đã cài cắm tai mắt ở Hầu phủ, nhưng họ chỉ có thể thông tin báo cáo chứ không thể trực tiếp can thiệp vào trong đó.”

Bà xoa đầu ta, hồi tưởng lại: “Năm đó ta cũng muốn tránh né từ căn nguyên, nên đã đặc biệt đuổi cha con Tạ Thừa Tông ra biên thùy.”

“Không ngờ cốt truyện lập tức sửa đổi, ngược lại còn khiến họ gặp gỡ nữ chính sớm hơn… Mẹ không biết phải giải thích với con thế nào, tóm lại nếu người ngoài cưỡng ép can thiệp thì chỉ khiến sự việc càng thêm tồi tệ hơn.”

“Giống như vừa nãy, nếu con không thể chủ động cải họ thoát ly, thì dù mẹ có giúp con tham gia nữ thí thì e rằng sau này vẫn nảy sinh thêm chuyện.”

Ta lúc này mới hiểu ra, sau lưng ướt đẫm một mảng lớn, toàn thân run rẩy không dám nghĩ kỹ thêm.

Mẹ thấy sắc mặt ta không ổn liền vội vàng trấn an: “Cũng may là trời quang mây tạnh rồi, Dao Hoa, rốt cuộc con cũng đã vượt qua được.”

“Thay đổi họ tên, rời khỏi Tạ phủ, trong mắt của cốt truyện thì con cũng được coi là có ‘kết cục thê thảm’ rồi. Bây giờ cuối cùng con cũng có thể thực sự thoát khỏi sự khống chế.”

“Cuộc đời về sau sẽ do chính con làm chủ.”

Nắm đấm đang siết chặt của ta rốt cuộc cũng dần dần buông lỏng ra.

21

Kỳ nữ thí diễn ra đúng hạn.

Trưởng công chúa đã mời các bậc đại nho đương thời tự mình ra đề sách luận, ròng rã suốt ba ngày trời.

Ba ngày sau, cuối cùng ta cũng bước ra khỏi trường thi, ngay cái nhìn đầu tiên đã thấy mẹ đang kiễng chân mong đợi trong đám đông.

Bà giúp ta chỉnh lại những lọn tóc rối: “Cảm thấy thế nào?”

“Rất tốt. Còn người thì sao?”

“Có lẽ còn tốt hơn con cảm thấy một chút.”

Bà cũng tham gia kỳ nữ thí.

Xiềng xích trên người ta đã gỡ bỏ, bà cũng quyết định sống tốt cho bản thân mình một lần. Chuẩn bị bao nhiêu năm chỉ vì ngày hôm nay, chúng ta nhìn nhau mỉm cười.

Nhưng một giọng nói không hợp lúc bấy giờ bỗng vang lên: “Bạch… Bạch Tử Tuyên? Bà… bà chưa chết sao?”

Sau đó là giọng của Tạ Vân Đình: “Mẹ, đúng là mẹ rồi.”

“Chuyện này… chuyện này là sao?”

Bước chân ta khựng lại, lúc này mới nhìn thấy ở phía không xa, cha con nhà họ Tạ đang đứng cạnh Thẩm Uyển Dung, nhìn chúng ta với vẻ đầy kinh ngạc.

Họ đến đón Thẩm Uyển Dung, nhưng lại tình cờ bắt gặp mẹ. Lòng bàn tay ta đẫm mồ hôi, theo bản năng mà lo lắng bồn chồn.

Cái cốt truyện chết tiệt kia chẳng lẽ vẫn không chịu buông tha cho chúng ta sao?

Mẹ nhận ra sự bất ổn của ta, khẽ nắm lấy tay ta. Sau đó bà quay người lại, vẻ mặt đầy vẻ giễu cợt: “Bạch Tử Tuyên? Cái tên nghe quen thật đấy.”

“Ồ, ta nhớ ra rồi, Bạch Tử Tuyên của Trung Dũng hầu phủ chẳng phải đã chết rồi sao? Ở kinh thành này hạng người có máu mặt nào mà chẳng từng đến linh đường của bà ta phúng viếng?”

Tạ Thừa Tông vốn định tiến lên chất vấn, nghe thấy câu này thì bỗng khựng lại.

Năm đó tang lễ của mẹ tổ chức vội vàng, Hầu phủ chưa tìm thấy thi thể đã vội vàng kết luận người đã mất. Bây giờ Bạch Tử Tuyên đã là một bài vị trong từ đường họ Tạ, chẳng lẽ họ định tự tát vào mặt mình mà rước người về phụng dưỡng làm chủ mẫu sao?

Huống hồ… Họ đồng loạt nhìn về phía Thẩm Uyển Dung. Nếu Bạch Tử Tuyên chưa chết, thì người họ yêu thương hết mực này sau này làm sao có thể đường đường chính chính đưa ra ánh sáng được đây?

Ba người nhìn nhau, những lời định nói rốt cuộc xoay một vòng trong miệng rồi lại nuốt ngược vào trong. Ta không kìm được cơn buồn nôn.

Mẹ tự nhiên cũng nhận ra tâm tư của mấy người này, bà “tặc lưỡi” nhìn Tạ Thừa Tông và Tạ Vân Đình một lượt từ trên xuống dưới.

Lại cố tình nhìn Thẩm Uyển Dung đang được họ che chở phía sau với ánh mắt không mấy thiện cảm, rồi mới nói: “Mấy vị đây chắc không phải bị ám ảnh rồi chứ? Nếu có bệnh, tại hạ có thể xin Trưởng công chúa mời thái y đến xem cho mấy vị một chút.”

Tạ Vân Đình trợn trừng mắt: “Bà… bà quen biết Dao Hoa, bà rõ ràng chính là…”

“Im miệng, mẹ con đã chết rồi.” Tạ Thừa Tông dường như đã đoán ra điều gì đó, gần như nghiến răng nói: “Thiên hạ bao la chuyện gì cũng có thể xảy ra, người có giống người vốn là lẽ thường. Xin lỗi vì tại hạ mắt kém, nhận lầm người rồi.”

Tạ Vân Đình còn muốn nói gì đó, nhưng những người thân tín của Trưởng công chúa đã vây quanh: “Phượng sư, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Mẹ nhướng đôi lông mày thanh tú: “Không có gì, chỉ là mấy con chó sủa bậy làm giật mình chút thôi.”

Ba người đối diện bỗng nhiên ngẩng phắt đầu dậy: “Phượng sư, bà chính là vị Phượng sư kia sao?”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

  • Chính sách
  • Liên Hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Caytruyen.top