Cha dượng lén mò vào phòng tôi - Chương 4
18
Thầy của tôi là người chính trực, nhưng các anh khóa trên thì không phải ai cũng là quân tử.
Trong đó có một người nổi danh ngang ngược, là con trai độc nhất của ông trùm giới ngầm ở thành phố A.
Muốn nhờ anh ta làm việc thì phải đưa ra cái giá tương xứng.
Tôi chẳng có gì đáng giá, thứ duy nhất có thể xem là tiền tệ cứng chính là cổ phần của MT.
Nhưng anh ta không cần.
“Thứ đáng giá nhất của MT chính là cô.”
“Cô đưa cổ phần cho tôi rồi tự mình chạy mất thì tôi chẳng phải lỗ nặng sao.”
“Vậy anh muốn gì?”
Tôi nhíu mày.
Những thứ được cho không bao giờ là rẻ.
Tôi không tin anh ta là người tốt lành gì.
Quả nhiên, anh ta xoay cây bút trên đầu ngón tay, nheo mắt, chậm rãi nói.
“Nghe nói gần đây sếp của cô nghỉ phép.”
“Anh ta đi đâu rồi?”
Ăng ten trên đầu tôi lập tức dựng thẳng.
Sếp của tôi cũng chính là anh trai ruột của tôi.
Anh ấy là gay.
Trước khi nghỉ phép, biểu cảm của anh vô cùng chán nản, đặc biệt giống một người vợ bị bỏ rơi…
Không phải chứ.
Chẳng lẽ đây là câu chuyện tình yêu giữa đại ca giới ngầm và tân quý công nghệ sao?
Tôi giữ bình tĩnh, giả vờ như không phát hiện gì, dứt khoát bán đứng anh.
“Hokkaido.”
Xin lỗi anh nhé.
Vì hạnh phúc của anh và của em, chỉ có thể để anh chịu thiệt một chút.
“Tiểu sư muội, việc của cô tôi giúp.”
Đại ca làm việc quả nhiên đáng tin.
Ngày hôm sau tin tức lan khắp giới.
Tôn Chí Cao trong quán bar bị người ta bỏ thu/ốc, bị hiểu lầm là “thiếu gia phục vụ”, sau đó bị một đám người làm cho phế hẳn chỗ đó.
Tin tức truyền khắp cả vòng tròn.
Tôi lặng lẽ gửi cho đại ca một biểu tượng ngón tay cái.
Đại ca trả lời.
“Sau này cô có việc gì cũng có thể tìm tôi.”
“Nhưng chuyện tôi hỏi cô không được tiết lộ ra ngoài.”
Tôi lập tức gửi một biểu tượng gà gật đầu.
Trước thực lực tuyệt đối, đầu gối không nên quá cứng.
19
Ngày Trần Tuyết chính thức ly hôn, anh khóa trên và đại ca vừa lúc trở về từ Nhật Bản.
Tôi nấu một bàn đầy thức ăn, mời họ tới nhà ăn cơm.
Hai người nắm tay nhau xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Trần Tuyết mở cửa, sững lại một chút, hiếm hoi nở nụ cười.
Anh khóa trên hẳn cũng hiểu hành tung của mình bị tôi tiết lộ.
Nhưng anh không trách tôi.
Còn đại ca thì khỏi nói.
Suốt bữa ăn, anh ta gần như chăm sóc anh khóa trên như chăm trẻ con.
Đi vệ sinh cũng không rời nửa bước.
“Họ thật tốt.”
Trần Tuyết cảm thán.
Tôi gắp cho cô một đũa khoai tây xào.
“Khổ tận cam lai.”
Trần Tuyết khó hiểu.
“Thầy có hai điều tiếc nuối lớn.”
“Một là anh khóa trên tốt nghiệp xong lại đi kinh doanh.”
“Hai là tôi không tiếp tục học lên.”
“Bởi vì anh ấy cảm thấy nếu cả đời chỉ làm nghiên cứu thì không xứng với người mình thích.”
“Vì thế anh từ bỏ ước mơ từ nhỏ.”
“Uống rư/ợu đến xuất hu/yết dạ dày cũng phải liều mạng đưa MT lên vị trí số một ngành.”
Trong mắt Trần Tuyết xuất hiện sự khâm phục.
“May mà anh ấy đã thành công.”
“Đúng vậy.”
“May mà chúng tôi đã thành công.”
Nghe vậy Trần Tuyết ngẩng đầu nhìn tôi.
“Còn em thì sao?”
“Em không học tiếp vì sao?”
“Để tìm một người.”
Người đã cứu tôi.
Nhưng cũng đã lừa tôi.
20
Cuối bữa ăn, đại ca nhắc tôi.
“Người tôi sắp xếp cho cô hai ngày nữa sẽ tới.”
“Nhưng bảo vệ không thể tuyệt đối không có kẽ hở, cô vẫn phải cẩn thận.”
Trần Tuyết nắm tay áo tôi.
“Em đã làm gì?”
Tôi cười trấn an.
“Không có gì.”
“Chỉ là tặng cho người cha của chúng ta một món quà lớn.”
Đại ca lắc đầu, kéo anh khóa trên đang đầy lo lắng rời đi.
Sáng hôm sau, Trần thị đứng đầu bảng tìm kiếm.
Những năm qua Trần Kế Nghiệp vì muốn có con trai mà dùng đủ mọi thủ đoạn.
Ông ta treo giá cho tình nhân từ 10 triệu đến 30 triệu một người.
Đáng tiếc chất lượng quá kém, mãi không sinh được.
Người duy nhất sinh ra cũng không sống quá ba tháng.
Vì vậy trong và ngoài nước ông ta tìm tổng cộng bốn cơ sở.
Thông qua chỉnh sửa gen để “tạo ra” con cái.
Ông ta thành công.
Nhưng cũng thất bại.
Ảnh của hơn mười phôi thai trong ống nghiệm cùng với ảnh ông ta ra vào hội sở nhiều năm qua cùng nhau lên hot search.
Khi Trần thị còn đang tìm cách hạ nhiệt tin tức, thì “MT hủy hợp tác với Trần thị” leo lên vị trí thứ hai.
Khi Trần Kế Nghiệp gọi điện cho tôi, tôi vừa nói chuyện xong với bác sĩ về tình trạng của Trần Tuyết.
“…Có tiến triển, nhưng muốn hồi phục vẫn cần rất nhiều thời gian và kiên nhẫn.”
Tôi gật đầu tiễn bác sĩ.
Thời gian và kiên nhẫn tôi đều có.
Tôi nhất định sẽ giúp Trần Tuyết trở lại thành người bình thường.
Chuông điện thoại vang lên.
Giọng Trần Kế Nghiệp đầy giận dữ.
“Mày có ý gì, thừa lúc tao yếu mà muốn mạng tao sao?”
Không phải quá ngu.
Nhưng…
“Nếu không phải vì Trần Tuyết cần thời gian ly hôn, ông nghĩ Trần thị có thể kéo dài một tháng sao?”
Mọi chuyện đã rõ ràng.
Tôi không giả vờ nữa.
“Hóa ra tất cả đều do mày tính toán.”
“Mày không sợ phải bồi thường hợp đồng sao?”
“Chủ tịch Trần có lẽ chưa từng đọc kỹ điều khoản hợp đồng.”
“Nếu Trần thị xuất hiện bất kỳ rủi ro danh tiếng nào, MT có quyền hủy hợp đồng và nhận bồi thường gấp mười lần.”
“Nếu là tôi thì bây giờ nên về nhà kiểm tra xem tiền có đủ bồi thường không.”
“Mẹ tôi?”
“Ông nói người phụ nữ mười năm trước vì vinh hoa phú quý mà cho tôi uống thu/ốc sao?”
“Ông muốn xử lý thế nào cũng được.”
Tôi cúp điện thoại.
Ngăn lại cơn tức giận vô dụng ở đầu dây bên kia.
Ngẩng đầu lên, tôi thấy Trần Tuyết đứng ở cửa phòng ngủ, khoanh tay nhìn tôi.
Tôi cười trấn an.
“Sắp rồi chị.”
“Chờ Trần Kế Nghiệp vào tù, chúng ta sẽ yên tĩnh.”
Trần Tuyết không nói gì, quay người đóng cửa.
21
Đội luật sư của MT vô cùng chuyên nghiệp.
Không lâu sau Trần thị đã lung lay như sắp sụp.
Bên cạnh tôi và Trần Tuyết đều có vệ sĩ do đại ca sắp xếp.
Tôi thụ sủng nhược kinh.
Đại ca lại không để ý.
“Người mà anh cô quan tâm không nhiều.”
“Tôi đương nhiên phải trông chừng.”
Ngày phiên tòa tài chính mở ra, Trần Kế Nghiệp không tới.
Thẩm phán vẫn tiến hành đầy đủ quy trình khi bị cáo vắng mặt.
Nhưng vừa ra khỏi tòa, tôi đã bị phóng viên vây kín.
“Cô Trần, mẹ cô tiết lộ cô từ nhỏ đã là người xấu, từng quyến rũ cha dượng, chuyện này có thật không?”
“Cô Trần, Trần Kế Nghiệp nói cô và chị kế có quan hệ không đứng đắn, cô có giải thích gì không?”
“Ông Trần nói cô làm tất cả chuyện này chỉ để trả thù việc ông chia rẽ cô và chị kế, chuyện này có đúng không?”
Micro gần như chạm vào miệng tôi.
Ánh mắt phóng viên giống kền kền thấy thịt sống.
Trần Kế Nghiệp biết mình chắc chắn thất bại nên dùng thủ đoạn hèn hạ này đối phó tôi.
Tôi đeo khẩu trang.
Không trả lời bất cứ điều gì.
Trong con đường vệ sĩ mở ra tôi lên xe.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự điên cuồng của phóng viên.
Xe đi được nửa đường thì bị chặn trước sau.
Một tiếng va chạm vang lên.
Cửa xe bên hông bị đâm.
Vệ sĩ cố gắng hết sức mới giữ được tay lái.
Chiếc xe trượt nửa vòng rồi đâm mạnh vào dải cây xanh.
Đầu tôi đập vào cửa xe.
M/áu chảy đầy mặt.
Trước khi hoàn toàn ngất đi, tôi nghe thấy có người đang cạy cửa xe.
22
“Trần tổng, người chúng tôi đã đưa tới, ông cũng nên giao tiền rồi chứ.”
“Gấp cái gì.”
“Con nhỏ này đáng giá lắm.”
“Đợi tôi báo thù xong, tiền và người đều đưa cho các anh.”
“Ha ha, không hổ là Trần tổng, lên hot search số một quả nhiên có bản lĩnh.”
Tôi mở mắt.
Nhìn xung quanh.
Sàn xi măng đơn sơ, khắp nơi là cốt thép lộ ra.
Đây là một tòa nhà bỏ hoang.
“Ồ, tỉnh rồi à?”
“Tao vất vả cả đời, bị mày hại thành thế này.”
“Mày lấy gì bồi thường?”
“Nói đi!”
Ông ta điên cuồng đá vào người tôi.
Tôi cố gắng co người lại để giảm diện tích bị tấn công.
“Mười mấy đứa con của tao vì thiếu tiền mà ch/ết trong ống nghiệm.”
“Mày nói xem mày bồi thường thế nào!”
“Hay là mày sinh cho tao một đứa để trả nợ?”
Ông ta bóp cằm tôi.
Gương mặt đầy dâm tà áp sát.
Tôi nhắm mắt.
Không muốn nhìn khuôn mặt khiến người ta buồn nôn đó.
Một lực mạnh từ bên cạnh hất Trần Kế Nghiệp văng ra.
“Bồi thường cái đầu ông.”
“Mười năm trước tôi đáng lẽ đã gi/ết ông!”
Tôi mở mắt.
Trần Tuyết đang chắn trước mặt tôi.
Cô lao vào Trần Kế Nghiệp.
Mỗi cú đ/ấm đều nặng nề.
Hiện trường hỗn loạn.
Vệ sĩ của đại ca và bọn bắt cóc đánh nhau thành một đoàn.
Đại ca đứng cách đó không xa nhìn tôi.
Sắc mặt nhíu lại.
“Sao lại bị thương nặng vậy.”
“Cô bảo tôi giải thích với anh cô thế nào?”
Tôi không có thời gian quan tâm anh ta giải thích thế nào.
Trần Kế Nghiệp đã bị Trần Tuyết bóp cổ gần ngạt thở.
“Đại ca mau cứu người.”
“Kế hoạch của chúng ta không bao gồm gi/ết người.”
“Lo gì.”
“Chị cô bây giờ là bệnh nhân tâm thần.”
“Người tâm thần gi/ết người không phạm pháp.”
Đại ca thong thả tháo dây trói tay chân cho tôi.
“Cô chưa từng nghĩ rằng tự tay giải quyết kẻ đầu sỏ mới là thuốc tốt nhất cho việc chữa trị của cô ấy sao?”
Tôi đứng sững.
“Thiết bị định vị dưới da của cô chỉ có tôi biết.”
“Chính chị cô tìm tới tôi, nhất định phải đi theo.”
“Cô ấy biết rõ kế hoạch của chúng ta.”
“Nhưng khi thấy Trần Kế Nghiệp đánh cô thì vẫn phát điên.”
“Cô nói xem vì sao?”
Tầm nhìn của tôi mờ đi.
Tôi loạng choạng đứng dậy.
Cố gắng bỏ qua cơn đau trên người.
Từng bước đi tới Trần Tuyết.
Tôi ôm cô từ phía sau.
Nghẹn ngào nói.
“Đừng đ/ánh nữa.”
“Chị ơi, đừng đ/ánh nữa.”
“Mọi chuyện đã qua rồi.”
“Ông ta không thể làm hại chúng ta nữa.”
Trần Tuyết dừng lại.
Cô bắt đầu run.
Run ngày càng mạnh.
Cuối cùng bật khóc lớn.
Giống như đứa trẻ vừa rời khỏi cơ thể mẹ.
Mỗi lần tái sinh đều đi kèm sự tách rời.
Phượng hoàng tắm lửa.
Đau đến không muốn sống.
23
Không giống như DY bị pháp luật cấm.
Chỉnh sửa gen ở trong nước vẫn thuộc vùng pháp lý mơ hồ.
Nhưng Trần Kế Nghiệp bắt cóc và cưỡng hi/ếp chưa thành.
Hai tội danh này đủ để đưa ông ta vào tù.
Anh khóa trên tức giận vì tôi giấu anh.
Cũng vì tôi không biết giữ gìn bản thân nên đuổi đại ca ra khỏi nhà.
Tôi đành phải đến giải thích.
“Người của Trần Kế Nghiệp đã theo dõi em nhiều ngày.”
“Vệ sĩ thật ra đã nắm rõ toàn bộ hành động của họ.”
“Nhưng em cần một cơ hội.”
“Một cơ hội để ông ta không bao giờ có thể trở lại.”
“Anh à.”
“Người bình thường muốn làm được việc gì cũng phải trả giá.”
“Đó là điều anh dạy em.”
Anh nhìn tôi thật lâu.
Nhẹ nhàng chạm vào khóe miệng bầm tím của tôi.
“Nhưng anh cũng dạy em.”
“Dù khi nào cũng phải bảo vệ bản thân.”
Trước mặt anh, tôi cuối cùng cũng bỏ hết ngụy trang.
“Nhưng em thật sự hận.”
“Đối với con gái ruột mà làm ra chuyện còn không bằng súc vật.”
“Ông ta không xứng làm cha.”
“Cũng không xứng làm người.”
“Chỉ khiến ông ta phá sản, thân bại danh liệt thì sao đủ.”
“Ông ta hủy hoại cả đời chị.”
“Dựa vào đâu em phải tha cho ông ta dễ dàng như vậy.”
Anh im lặng rất lâu.
Rồi khẽ nói bên tai tôi.
“Yên tâm.”
“Trong tù đã có người lo.”
“Em sẽ không bao giờ gặp lại ông ta nữa.”
Mắt tôi lập tức đỏ lên.
Anh vỗ vai tôi.
“Ngốc quá.”
“Em không chỉ có chị.”
“Em còn có anh.”
“Đúng rồi.”
“Anh nghe nói chị em tốt hơn nhiều rồi?”
Tôi nhanh chóng lau nước mắt.
“Ừ.”
“Sau lần đ/ánh Trần Kế Nghiệp một trận thì tâm trạng ổn định hơn.”
“Bác sĩ nói việc giải tỏa cảm xúc đối với cô ấy chỉ có lợi.”
“Vậy thì tốt.”
“Anh đã từ chối giúp em rồi.”
“Kiếm tiền thêm vài năm không tốt sao.”
“Cứ nhất định phải quay lại phòng thí nghiệm làm gì.”
Tôi im lặng.
Có thể tưởng tượng thầy sẽ tức giận thế nào.
Nhưng tôi hiểu anh làm vậy cũng vì tôi.
Chị tôi hiện tại không thể rời người.
Nếu tôi quay lại phòng thí nghiệm, bận lên thì đến ăn uống còn quên.
Làm sao có thể ở bên cô.
“Cảm ơn.”
Anh phẩy tay.
“Được rồi.”
“Gọi cái người đứng ngoài cửa vào đi.”
“Em có thể lui xuống rồi.”
“Dạ.”
24
Trần Tuyết hoàn toàn hồi phục là hai năm sau.
Năm đó Tết.
Thầy gọi chúng tôi tới ăn bữa cơm tất niên.
Vợ thầy nấu cả bàn đồ ăn.
Rót rượu vang cho mọi người.
Hoa nở trăng tròn người đoàn tụ.
Trên đường về nhà.
Trời bắt đầu rơi tuyết.
Trần Tuyết đột nhiên đứng lại.
“Chị?”
Tôi quay đầu.
Thấy cô đang nhìn một bà lão bán hoa bên đường.
Tôi nhìn theo ánh mắt cô.
Đó chính là mẹ tôi.
Bà không có nổi một bộ quần áo tử tế.
Co ro trong góc tường run rẩy vì lạnh.
Trong giỏ tre chỉ có vài bông hoa héo úa.
Hai năm trước Trần Kế Nghiệp bị bắt.
Trần thị sụp đổ trong một đêm.
Mẹ tôi chạy tới trước cổng MT livestream chửi bới.
Bà mắng tôi là sao chổi, nguyền rủa tôi không được ch/ết yên.
Ban đầu bà cũng có chút lưu lượng.
Ai mà không thích nghe bí mật hào môn.
Huống hồ đối với một tân quý công nghệ như tôi.
Bỗng nhiên xuất hiện vết nhơ như vậy.
Không biết bao nhiêu người mừng thầm.
Nhưng khi mẹ tôi ngày nào cũng gây rối.
Cư dân mạng dần phát hiện ra điều bất thường.
Lúc này bạn học và thầy cô của tôi bắt đầu lên tiếng.
Bị đánh mắng ngoài đường.
Trên người luôn có vết thương.
Lên cấp ba rời nhà không có tiền sinh hoạt.
Lên đại học toàn bộ dựa vào làm thêm.
Trước đây mẹ tôi gây náo loạn thế nào.
Sau khi biết sự thật.
Cư dân mạng phản công dữ dội bấy nhiêu.
Không lâu sau mẹ tôi cả trên mạng lẫn ngoài đời đều bị mọi người khinh bỉ.
Đừng nói gây rắc rối cho tôi.
Bà đi tới đâu bị nhận ra.
Chỉ nhận được những lời chế nhạo.
Sau này nghe nói bà nghiện rư/ợu.
Trong quán bar quen một người đàn ông khác.
Bà phát điên.
Tiêu hết tiền để tìm người đàn ông đó.
Nhưng người đó chỉ lạnh lùng nói.
“Đối với con gái ruột còn như vậy.”
“Ai dám sống lâu với bà.”
Sau đó nữa.
Không còn nghe tin tức về bà.
Không ngờ gặp lại.
Lại là như vậy.
Tôi quay người muốn đi.
Trần Tuyết kéo tôi lại.
“Chờ đã.”
Cô đi tới trước mặt mẹ tôi.
Hỏi.
“Bao nhiêu tiền?”
Mẹ tôi nhận ra Trần Tuyết.
Ánh mắt rơi lên tôi đứng cách đó không xa.
Trong cổ họng phát ra tiếng nghẹn.
Không nói được lời nào.
“Nếu bà không nói thì tôi tùy tiện đưa.”
Trần Tuyết lấy ra tờ 10 tệ.
Ném vào giỏ hoa.
Cô cầm bông hướng dương duy nhất trong giỏ.
Cười đi về phía tôi.
“Cầm về cắm vào bình hoa.”
Tôi thu lại ánh mắt đang nhìn mẹ.
Mỉm cười gật đầu.
“Được.”
Tuyết rơi lả tả.
Đây là trận tuyết đầu tiên năm nay.
Người đi đường hứng tuyết đầy hứng khởi.
Trong cửa kính cửa hàng vang lên bài “Đêm khó quên”.
Đột nhiên phía sau có người kêu lên.
“Có tai nạn xe!”
Có người chạy tới phía sau tôi.
“Bà bán hoa đó đột nhiên lao ra giữa đường rồi bị xe cán ch/ết…”
Trần Tuyết siết chặt tay tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời tuyết.
“Chúng ta về nhà.”
( Hết )