Caytruyen.top
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Cha dượng lén mò vào phòng tôi - Chương 3

  1. Home
  2. Cha dượng lén mò vào phòng tôi
  3. Chương 3
Prev
Next

11

Tôi đứng trước cửa phòng bệnh của Trần Tuyết.

Tay đặt lên cửa nhưng mãi không dám đẩy vào.

Tiếng mẹ tôi trong phòng phá vỡ mặt hồ yên tĩnh.

“Trước đây mày chẳng phải rất ngang ngược sao?”

“Sao bây giờ thành mèo b/ệnh rồi? Đứng dậy tiếp tục đi.”

“Cho dù đời này mày đã bị hủy hoại thì cũng chỉ là vài dự án thôi.”

“Nếu là tao thì còn không bằng đi t/ự t/ử…”

Cơn giận dâng lên, tôi đẩy mạnh cửa.

“Bà ch/ết một vạn lần thì cô ấy cũng sẽ không ch/ết.”

Mẹ tôi rõ ràng không nhận ra tôi.

“Mày là cái thứ gì mà dám sủa ở đây?”

“Nếu tôi là chó thì bà chẳng phải là chó cái sao?”

“Còn là con chó già vẫy đuôi cầu xin, dựa vào bán con gái mà sống.”

“…Tiểu Băng?”

Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới mấy lần, ánh mắt từ không dám tin đến khẳng định chắc chắn.

“Tiểu Băng!”

Tôi lười nói nhảm với bà, nhìn về phía người trên giường bệnh.

Trần Tuyết cũng đang nhìn tôi.

Tôi bước qua cô, đưa tay nhấn chuông đầu giường.

“Có người gây rối phòng bệnh, xin mời bảo vệ tới một chuyến.”

Sắc mặt mẹ tôi thay đổi.

“Mày có ý gì?”

“Mày vì một người ngoài mà đối phó với mẹ mày sao?”

Tôi cười lạnh.

“Má mì cũng là mẹ, bà nói vậy cũng không sai.”

“Mày!”

“Tôi khuyên bà mau cút đi, lát nữa bảo vệ tới sẽ không quan tâm bà là mẹ của ai đâu.”

Bên ngoài vừa lúc vang lên tiếng ồn ào.

Thấy sắp có người tới, mẹ tôi hằn học quay người bỏ đi.

“Chuyện này chưa xong đâu!”

12

Trần Tuyết ngồi trên giường, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Tôi nhìn gương mặt trắng đến gần như trong suốt của cô, trong lòng ngổn ngang.

Cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng y tá gọi phát cơm, tôi mới bật dậy.

“Tôi đi lấy cơm cho chị.”

Ra khỏi cửa, tôi hít sâu.

Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu dần trở nên rõ ràng.

Tôi gọi điện cho anh khóa trên.

“Anh, em muốn nhờ anh giúp một việc.”

Chiều hôm đó, Trần Tuyết được chuyển sang phòng VIP.

Viện trưởng dẫn theo trưởng khoa phụ sản đích thân đến thăm khám.

Trong suốt quá trình, biểu cảm của Trần Tuyết đều rất bình thản.

Cô quan sát tôi, quan sát các nhân viên y tế tới thăm khám.

Sau khi họ rời đi, cô nói.

“Chúc mừng, cuối cùng cũng thực hiện được ước mơ.”

“Sau này không ai có thể bắt nạt em nữa.”

Tay tôi đang chỉnh chăn cho cô khựng lại.

Tôi khẽ đáp.

“Ừ.”

Nhưng cô dường như đột nhiên có ham muốn nói chuyện.

“Em đều biết rồi đúng không?”

“Bây giờ chị chỉ là một bãi bùn nát.”

“Đừng tới nữa, tránh làm bẩn mắt em.”

Tôi chắp hai tay lại, khẳng định.

“Trần Kế Nghiệp không hề cho chị ra nước ngoài học.”

“Tại sao lại lừa tôi?”

Gương mặt Trần Tuyết thoáng trống rỗng.

Rất lâu sau cô mới nói.

“À, em nói chuyện lúc đó à.”

“Em vừa đi, cha chị đã trói chị lại rồi đưa sang nhà họ Tôn làm con dâu.”

“Lúc đầu chị cũng không muốn, sau đó phát hiện làm con sâu gạo được người ta nuôi cũng chẳng có gì không tốt.”

“Không lừa em thì chẳng lẽ chờ em ép chị thi đại học sao?”

“Thôi đi Trần Băng, chúng ta vốn dĩ không phải người cùng đường.”

Cô chớp mắt nói rất chân thành, không hề có dấu vết nói dối.

Nhưng tôi đã không còn là cô bé mười mấy tuổi dễ bị lừa nữa.

“Trần Tuyết, mỗi lần chị nói dối đều thích nhìn thẳng vào mắt người khác.”

“Chị không muốn nói thì thôi, tôi sẽ đợi đến ngày chị muốn nói.”

14

Trần Tuyết không nói thêm với tôi câu nào nữa.

Cô không muốn nói thì tôi lặng lẽ ngồi bên cạnh cô.

May mắn là dự án nghiên cứu đã tạm kết thúc, công ty cũng không bận.

Mỗi ngày tôi nấu hai phần cơm.

Một phần cho thầy.

Một phần cho Trần Tuyết.

Vợ thầy trêu tôi.

“Tiểu Băng chạy tới bệnh viện còn chăm hơn đi làm.”

Tôi ngại ngùng gãi mũi.

“Em tìm được chị rồi.”

Vợ thầy hơi ngạc nhiên, cũng tò mò về người chị mà tôi nhắc suốt nhiều năm nên muốn tới thăm.

“…Chị ấy gặp vài chuyện không tốt, bây giờ không thích nói chuyện lắm.”

Sau khi nghe xong, bà thở dài.

“Tiểu Băng, em có từng nghĩ tới việc tìm bác sĩ tâm lý cho chị em không?”

Tôi sững lại.

“Bác sĩ tâm lý?”

Tôi chưa từng nghĩ sẽ đặt Trần Tuyết mạnh mẽ bên cạnh khái niệm bác sĩ tâm lý.

Tôi siết chặt nắm tay.

Chiều hôm đó, trưởng khoa tâm lý lấy danh nghĩa thăm khám tiến vào phòng bệnh của Trần Tuyết.

Khi ra ngoài, ông nói rất chắc chắn.

“Đây là rối loạn cảm xúc lưỡng cực điển hình.”

“Bị gia đình mua bán như hàng hóa, bị chồng giam giữ như phạm nhân, bị ép từ bỏ việc học và tiền đồ tốt đẹp.”

“Tình trạng của cô ấy đã rất nghiêm trọng.”

“Nếu không tích cực điều trị thì bất cứ lúc nào cũng có thể kết thúc sinh mạng của mình.”

Tôi cúi sâu cảm ơn bác sĩ.

“Sau này xin nhờ bác sĩ.”

“Dựa theo kết quả kiểm tra và hồ sơ khám b/ệnh, thời kỳ hưng cảm của cô ấy đáng lẽ phải lớn hơn thời kỳ trầm cảm rất nhiều.”

“Nhưng trong khoảng thời gian em ở bên, cảm xúc của cô ấy luôn rất ổn định.”

“Không xuất hiện t/ự làm tổn thương bản thân, cũng không xuất hiện làm hại người khác.”

“Đối với bệnh nhân rối loạn cảm xúc lưỡng cực nặng mà nói thì điều này rất hiếm.”

“Em đối với cô ấy chắc hẳn rất quan trọng.”

“…Tôi biết.”

Tôi đương nhiên biết.

Tôi chính là người mà ngay cả trong tuyệt cảnh cô cũng không muốn kéo xuống cùng.

Năm đó cô cõng tôi bước ra khỏi địa ngục.

Bây giờ đổi lại tôi dắt cô đi về phía tương lai.

15

Từ khi nhập viện đến lúc xuất viện, người chồng trên danh nghĩa của Trần Tuyết là Tôn Chí Cao một lần cũng không xuất hiện.

Mà cũng không biết mẹ tôi đã nói gì với Trần Kế Nghiệp, ông ta vậy mà trơ mặt tới MT xin hợp tác.

Lễ tân vừa nghe nói người tới là cha tôi liền gọi điện cho tôi.

Tôi chỉ nói ba chữ.

“Bảo ông ta cút.”

Trần Kế Nghiệp bị ném ra khỏi tòa nhà MT.

Ông ta không cam tâm còn la hét khắp nơi nói mình là cha tôi.

Cuối cùng bị cảnh sát đưa đi.

Chuyện này ngày hôm sau lên tin tức địa phương.

Trần Kế Nghiệp và mẹ tôi cuối cùng cũng yên tĩnh.

Trần Tuyết xuất viện, tôi đưa cô về nhà.

Có lẽ vì đổi môi trường, cô vốn luôn im lặng bỗng phát tác cơn hưng cảm ngay trong đêm đó.

Cô đập nát tất cả những thứ có thể đập trong phòng.

Chỉ vào mặt tôi mắng.

“Mày đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ gì!”

“Nhìn thấy bộ dạng của tao bây giờ mày rất đắc ý đúng không?”

“Bây giờ mày sự nghiệp thành công, có chỗ dựa lớn, còn tao thì sao?”

“Tao giống như bông hoa mọc trong bùn, ai cũng có thể giẫm lên vài cái!”

“Tại sao người bị đem đi không phải là mày!”

“Tại sao người gặp những chuyện đó không phải là mày!”

“Điều tao hối hận nhất chính là lúc đó đã giúp mày!”

Dù đã chuẩn bị tâm lý, những lời như tẩm đ/ộc đó vẫn đâm thẳng vào nơi sâu nhất trong lòng tôi.

Những đêm trằn trọc không ngủ, tôi cũng từng nghĩ.

Có phải chính tôi đã hại cô không.

Nếu cô không cứu tôi…

Cô vẫn sẽ là đại tiểu thư cao cao tại thượng.

Người thừa kế duy nhất của Trần thị.

Chứ không phải bị Trần Kế Nghiệp ghi hận.

Bị xem như đồ vật đem tặng người khác.

Mười năm.

Bị người ta giày vò hết lần này đến lần khác.

Nửa đời bị hủy hoại.

Mười năm.

Khi tôi nhận giải ở nước ngoài.

Khi dự án của tôi tỏa sáng.

Khi tôi càng đi càng cao và được nhiều người công nhận.

Cô lại càng lún sâu trong bùn cho đến khi nghẹt thở.

Tôi không nói một lời.

Ngồi xổm xuống nhặt từng mảnh kính vỡ.

Thấy tôi im lặng, cơn giận của cô lại dâng lên.

Cô cầm cốc nước bên cạnh ném mạnh về phía tôi.

“Bốp!”

M/áu chảy từ trán tôi xuống.

Từng giọt rơi xuống đất.

“Tao không… sao mày không tránh!”

Sắc mặt cô thay đổi.

Cô đưa tay muốn bịt vết thương của tôi nhưng lại quỳ thẳng xuống đống mảnh vỡ.

“Hít!”

Cô quá vội.

Đầu gối bị đâm nhiều vết.

Trong chốc lát lượng m/áu chảy ra gần như ngang với tôi.

Thấy vậy tôi ngược lại không vội dọn dẹp.

Tôi tiện tay rải những mảnh vỡ đã nhặt xuống đất.

Một tay chống đất.

Trong ánh hoàng hôn nhịn không được bật cười.

“Mày cười cái gì?”

Trần Tuyết khó chịu.

Trần Tuyết im lặng.

Trong căn phòng yên tĩnh.

Không ai để ý đến vết thương đang chảy m/áu.

Dường như chảy m/áu đối với chúng tôi là chuyện không đáng nhắc tới nhất.

Rất lâu sau.

Lâu đến khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống đường chân trời.

Trần Tuyết mới lên tiếng.

“Ai cần mày quản tao?”

“Mày đi con đường sáng của mày không tốt sao?”

“Tao đã là bãi bùn nát rồi, mày mặc kệ tao đi ch/ết đi!”

“Tao cũng không muốn quản.”

Cô càng nói càng kích động.

Giọng càng lúc càng lớn.

Cuối cùng đã khóc nức nở.

Tôi cúi đầu.

Nhẹ nhàng tiến lại gần Trần Tuyết.

Tựa chiếc cổ yếu ớt lên vai cô.

“Nhưng ai bảo chị là chị của tôi chứ.”

Là người chị chính nghĩa đến mức bùng nổ.

Nhưng lại luôn miệng cứng lòng mềm.

16

Rối loạn cảm xúc lưỡng cực rất khó chữa.

Giống như Trần Tuyết đã mắc bệnh nhiều năm lại càng khó hơn.

Vì vậy tôi đặc biệt tới gặp giáo sư của mình.

Thầy cảm khái.

“Không ngờ lần đầu em cầu xin thầy lại là vì chuyện này.”

Tôi rất chân thành.

“Cô ấy rất quan trọng với em.”

“Yên tâm, thầy nhất định sẽ giúp.”

Thầy rất tận tâm.

Ngày hôm sau đã có người liên hệ với tôi.

Khi đối phương tự giới thiệu thân phận, tôi sững sờ.

Giáo sư của tôi vậy mà đã thuyết phục một giáo sư tâm lý học cùng cấp với ông tới giúp tôi.

Tôi liên tục cảm ơn.

Nhưng đầu dây bên kia lại không để ý.

“Không cần cảm ơn.”

“Mối ràng buộc tình cảm của các em cũng là một phần tư liệu nghiên cứu của tôi.”

“Nếu không tôi cũng sẽ không nhận lời.”

Tôi lập tức gọi lại cảm ơn thầy.

Kết quả bị thầy mắng cho một trận.

“Bây giờ em còn có thời gian gọi cảm ơn thầy à?”

“Cái cha dượng không ra người của em còn không xử lý, em định giữ lại ăn tết sao?”

“Thầy nói cho em biết, mau giải quyết xong chuyện của em rồi quay về phòng thí nghiệm.”

“Nếu không thầy không để yên đâu!”

Thầy mắng xong liền cúp máy.

Trần Tuyết thò đầu nhìn từ ghế sofa.

Tôi chỉ có thể cười gượng.

“Thầy vẫn còn rất khỏe.”

Quả thật vậy.

Âm thanh lớn đến mức có thể gọi là khí thế như nuốt sông nuốt núi.

Nhưng lời thầy cũng nhắc nhở tôi.

Tìm được Trần Băng không có nghĩa là mọi chuyện đều ổn.

Trần Kế Nghiệp đã đến lúc phải trả giá cho những việc mình làm.

17

Khi Trần Kế Nghiệp nhận được điện thoại của tôi, ông ta vừa kinh ngạc vừa vui mừng.

Tôi dùng quyền cấp phép độc quyền sản phẩm mới nhất của MT để đổi lấy tự do cho Trần Tuyết.

Trong mắt Trần Kế Nghiệp toàn là tham lam.

Nhưng ngoài miệng vẫn nói.

“Có lẽ không thích hợp lắm, nhà họ Tôn vừa mới cho chúng tôi một dự án lớn…”

Đối với ông ta tôi không hề nể nang.

“Ông có thể chọn hợp tác với tôi.”

“Hoặc chờ tôi thâu tóm Trần thị.”

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác buồn nôn.

Tôi nhấn chuông gọi thư ký.

“Tiễn khách.”

Rất nhanh tin tức MT và Trần thị trở thành đối tác chiến lược lan khắp giới thương nghiệp.

Vô số cuộc điện thoại khiến điện thoại tôi gần như nổ tung.

Có người hỏi tôi có phải điên rồi không.

Có người nói tôi không đủ nghĩa khí khi chọn nhà họ Trần.

Cũng có người dò hỏi xem tôi có định nâng đỡ Trần thị đến cùng không.

Những câu hỏi như vậy tôi đều vòng vo né tránh.

Chỉ nói thật với thầy.

“Leo càng cao.”

“Ngã càng đau.”

“Trong hợp đồng ghi rõ bên B không được có bất kỳ rủi ro danh tiếng nào.”

“Nếu không ngoài việc hủy hợp đồng còn phải bồi thường cho Trần thị gấp mười lần tiền vi phạm.”

Thầy im lặng một lúc rồi nói.

“Thời gian này chú ý an toàn.”

“Trần Kế Nghiệp không phải người tốt, cẩn thận ông ta cá ch/ết lưới rách.”

Tôi đương nhiên biết.

Chỉ là tôi cũng không vội.

Thời gian hòa giải ly hôn vẫn còn một tháng.

Trước khi chuyện của Trần Tuyết hoàn toàn kết thúc.

Trần Kế Nghiệp vẫn có thể nhân danh MT mà ra ngoài khoe khoang.

Ngược lại vị thiếu gia nhà họ Tôn kia.

Giam giữ chị tôi nhiều năm.

Còn lây b/ệnh tình d/ục cho vợ khi cô đang mang th/ai.

Khiến cô cả đời không thể có con.

Món nợ này.

Có thể tính trước.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

  • Chính sách
  • Liên Hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Caytruyen.top