Bước thứ mười tám - Chương 4
18
Cha của Dương Bình là trưởng thôn, lúc này vẫn còn ở chân núi chưa về.
Sau khi vào nhà, tôi trò chuyện với cô vài câu, lại nhìn qua ảnh của con gái cô, rồi nhanh chóng cáo từ.
Trên núi lúc này vẫn còn rất nhiều người.
Chúng tôi quay về nhà lão Dương trước.
Tôi đói lả.
Ăn liền một bát mì lớn và ba chiếc bánh cuộn ớt cay mới dừng.
Lão Dương không có khẩu vị.
Chỉ nhìn tôi rồi hỏi.
“Con bé thứ hai còn tìm được không?”
Tôi cười.
“Nhà cậu có năm người lớn.”
“Chỉ có mình cậu lo cho nó thôi sao?”
Lão Dương do dự một chút.
Lời nói ra nghe rất tàn nhẫn.
“Con bé thứ hai là con gái.”
“Lại còn là một đứa con gái có khuyết tật.”
Tôi nhìn hắn.
“Nhưng cậu vẫn rất kiên quyết.”
“Vì sao?”
Lão Dương nhìn tôi im lặng một lúc.
Sau đó trả lời.
“Tôi chỉ muốn nó được về nhà.”
Tôi cắn thêm một miếng bánh.
Gật đầu.
“Hiểu rồi.”
Trên đường đi tôi hỏi lão Dương.
Đám cháy trên núi bắt đầu thế nào.
Hắn nói không rõ.
Có thể là do đốt hương cúng tổ.
Tôi tặc lưỡi.
“Đốt rừng thì phải ngồi tù đấy.”
Lão Dương cười khổ lắc đầu.
Nói rằng khu vực cháy ban đầu không lớn.
Không có ai thương vong.
Hơn nữa nơi này xa xôi.
Có lẽ ngay cả tin tức cũng không có.
“Có những chuyện xảy ra ở đây.”
“Nhẹ như lông hồng.”
Hắn nói.
“Nhưng cũng không thể coi như chưa từng xảy ra.”
Tôi bình thản đáp.
“Cậu thấy nhẹ.”
“Nhưng cũng có người không thấy vậy.”
Lúc đó vài thanh niên chạy ngang qua.
Cầm điện thoại quay video ngọn núi.
Có lẽ đang quay video đăng mạng.
Miệng cười đùa.
“Cả nhà ơi mùng một nướng tổ tiên rồi!”
“Dù bằng cách nào.”
“Tóm lại rồi cũng sẽ có người biết.”
Tôi khẽ thở ra.
“Bây giờ khác trước rồi.”
“Con người cũng không còn giống trước.”
Không biết lão Dương có nghe không.
Hắn vẫn im lặng bước đi.
Khi đến núi sau trời đã tối hẳn.
Ngọn núi không cao.
Độ dốc cũng không lớn.
Từ đường bê tông chuyển sang đường đất.
Cuối cùng là đường núi gồ ghề.
Lão Dương dẫn đường phía trước.
Có lẽ cố ý tránh đám đông.
Trên đường không gặp một người dân nào.
Sau hơn nửa giờ.
Chúng tôi đến một thung lũng nhỏ đầy cỏ dại.
Đi sâu thêm chút nữa là thấy rõ dấu vết cháy rừng.
Lão Dương dừng lại.
“Lửa bắt đầu từ phía trước.”
Trong không khí tràn ngập mùi khét.
Ngoài ra còn có mùi chất hỗ trợ cháy rất rõ.
Chỉ là đốt giấy cúng tổ thôi.
Theo tôi nghĩ thì không cần đến chất hỗ trợ cháy.
“Ngọn núi này tôi đến rất nhiều lần từ nhỏ đến lớn.”
“Nói thật.”
“Không có gì đặc biệt.”
Lão Dương lại dẫn tôi đi thêm một đoạn.
Đến chỗ cao hơn.
Tôi nhìn về phía xa.
Rồi quay lại nhìn con đường vừa đi.
Đây quả thật chỉ là một ngọn núi bình thường.
Tôi nghĩ một chút.
Nói muốn đi sâu thêm xem thử.
“Theo lý mà nói nơi này rất an toàn.”
“Không thì chúng tôi đã không để trẻ con tự lên đây chơi.”
“Có chuyện thì gọi điện.”
“Ở đây sóng điện thoại phủ khắp.”
Tôi nghĩ thầm.
Có sóng 5G ở nơi xa lạ đúng là cảm giác an toàn.
Dẫm lên lớp tro đen.
Tôi nhanh chóng đến trung tâm đám cháy.
Nơi này cách làng rất xa.
Chỉ có thể dùng hai chữ tan hoang để miêu tả.
Ngay cả một cái cây ra hồn cũng không còn.
Tôi đi vòng quanh hai lượt.
Không phát hiện tàn tích công trình nào.
Chẳng lẽ thật sự chỉ là cháy do cúng tổ.
Quan sát thêm một lúc.
Tôi chắc chắn nơi này không có dấu vết đền miếu hay kiến trúc cổ.
Đành chuẩn bị quay về.
Nhưng đúng lúc quay người.
Tôi bỗng nhìn thấy trong thung lũng vừa đi qua có một người đứng đó.
19
Lúc đầu tôi tưởng là lão Dương.
Nhưng nhanh chóng nhận ra người này trẻ hơn hắn.
Miệng lẩm bẩm chửi.
Nói gì đó về việc đốt lão già nhà họ.
Tôi nghe không hiểu gì.
Trong đầu nghĩ sao lại liên quan đến lão già.
Nhưng chỉ chớp mắt.
Người thanh niên đó bỗng biến m/ất.
Chuyện này khá thú vị.
Lập tức khiến tôi hứng thú.
Tìm dấu vết trên đất.
Nhiều khi thuộc phạm vi công việc của những người chuyên điều tra.
Trước đây thầy tôi từng nói.
Nếu muốn tìm thứ gì.
Không hỏi người thì hỏi đất.
Thế giới con người bám rễ trên mặt đất.
Rất nhiều câu trả lời nằm trong đất.
Vì vậy khi nhìn động tác của người kia.
Tôi lập tức hiểu.
Hắn đang tìm thứ gì đó.
Tìm gì.
Ngôi miếu sao.
Tôi nhẹ nhàng tiến gần hơn.
Nằm xuống đỉnh dốc quan sát.
Người kia giống như một con rắn mềm.
Cơ thể áp sát mặt đất bò rất nhanh.
Chớp mắt đã chui vào phía âm của thung lũng rồi biến m/ất.
Tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng.
Lấy điện thoại nhắn cho lão Dương một tin.
Sau đó đi xuống dốc.
Đến chỗ người kia biến m/ất.
Học theo hắn nằm xuống.
Ngay sau đó tôi cảm thấy một luồng gió nhẹ thổi lên từ dưới đất.
Tôi đưa tay sờ xung quanh.
Phát hiện trên mặt đất có một tấm ván rộng hơn một mét.
Màu sắc gần giống mặt đất.
Nhìn từ xa hoàn toàn không nhận ra.
Dời tấm ván ra.
Bên dưới là một cái hố.
Đường hầm đào nghiêng xuống.
Ăn sâu vào vách núi.
Không nhìn thấy đáy.
Nếu bây giờ đi vào.
Tôi sẽ ở thế sáng.
Đối phương ở thế tối.
Tôi không muốn xung đột trực tiếp.
Vì vậy quay lại đỉnh dốc.
Kiên nhẫn chờ.
Gió núi rất lạnh.
Tôi đợi khoảng nửa giờ.
Ngón chân tê cứng.
Người kia vẫn chưa ra.
Tôi nghĩ hay là thôi.
Ngày mai quay lại.
Nhưng đúng lúc đó.
Tôi bỗng nghe thấy tiếng hát.
20
Tiếng hát nghe rất gần.
Nhưng cũng rất nghẹt.
Giống như bị ngăn cách bởi thứ gì.
Tôi nghe kỹ một lúc.
Phát hiện âm thanh dường như phát ra từ trong hang.
Sau khi cân nhắc.
Cuối cùng sự tò mò vẫn thắng.
Tôi tắt bớt ánh đèn pin.
Lặng lẽ đi đến thung lũng.
Càng đến gần.
Tiếng hát càng rõ.
Đến cửa hang thì đã nghe rõ.
Giống như một giai điệu dân ca.
Chỉ có giai điệu.
Không có lời.
Tôi thấy hơi lạ.
Không phải trong miếu toàn trẻ con sao.
Nhưng giọng này nghe không giống trẻ con.
Tôi chỉnh đèn pin xuống mức thấp nhất.
Lại mở tấm ván.
Chiếu xuống.
Hang này đào rất khéo.
Độ dốc không lớn.
Trên vách còn có nhiều chỗ đặt chân.
Hoàn toàn có thể leo xuống bằng tay.
Tôi do dự một giây.
Nắm chặt đèn pin.
Bắt đầu leo xuống.
Leo khoảng hơn hai mươi mét.
Tôi dừng lại.
Bật sáng đèn pin hơn chút.
Phát hiện sắp đến đáy.
Bên dưới là một cửa gạch đá.
Bước vào.
Trước mắt là bàn thờ.
Lư hương.
Chậu đốt vàng mã.
Trên đó xếp đầy bài vị tổ tiên.
Tôi thầm chửi.
Hóa ra đây là mộ tổ của người ta.
Nhưng khi cúi đầu nhìn.
Tôi phát hiện dưới bàn thờ còn có một cái lỗ.
Miệng lỗ khá nhỏ.
Tôi chắc chắn không chui vào được.
Nhưng tiếng hát lại phát ra từ trong đó.
Tôi nghĩ một chút.
Tháo hai dây giày.
Buộc điện thoại lại.
Bật quay video.
Thả xuống.
Sau ba phút kéo lên.
Bắt đầu xem video.
Video bắt đầu.
Điện thoại xoay chậm.
Quét qua bốn phía.
Không gian dưới đó khá lớn.
Trên đất có nhiều mảnh vải giống chăn.
Phía trước là một ngôi miếu nhỏ trong lòng núi.
Hoặc là một bàn thờ.
Tôi định kéo video xem lại.
Nhưng lúc đó hình ảnh bỗng xoay.
Như thể điện thoại bị thứ gì đó chạm nhẹ.
Ống kính chuyển hướng.
Trong khoảnh khắc đó.
Tôi nhìn thấy một cái bóng treo ngược xuất hiện.
21
Tôi không biết đó là thứ gì.
Nhìn hình dáng giống một đứa trẻ.
Treo ngược phía trên.
Chỉ một giây rồi biến m/ất.
Miệng hang nhỏ như vậy.
Trẻ con chui vào được.
Nhưng đứa trẻ nào có thể treo ngược trên tường.
Người nhện sao.
Hay người dơi.
“Cậu thấy gì?”
Phía sau bỗng có người nói.
Tôi quay đầu.
Thấy lão Dương bước vào từ cửa mộ.
Không biết do ánh sáng hay không.
Mặt hắn trông rất trắng.
Tôi vừa buộc lại dây giày vừa chỉ xuống.
“Hình như có một đứa trẻ.”
Lão Dương gật đầu.
“Bình thường.”
“Tôi cũng từng thấy.”
Tôi nhìn hắn.
“Vậy cậu không cứu sao?”
Lão Dương không biểu cảm.
“Ông tôi nói lúc đó ông không giữ được.”
“Đứa trẻ rơi xuống rồi ch/ết.”
Tôi buộc xong dây giày.
Đứng dậy suy nghĩ.
Rồi hỏi.
“Vậy tôi nên chạy không?”
Lão Dương cười.
“Cậu chạy làm gì.”
“Tôi dẫn cậu tới đây.”
“Chính là để cậu thấy cái này.”
“Dưới này có một ngôi miếu.”
“Ông tôi nói là miếu sơn thần.”
“Trong đó thờ một con thú giống ngựa.”
“Lông rất đẹp.”
“Còn biết hát.”
Tôi cảm thấy quen quen.
Giống Lộc Thục.
Nhưng lại không đúng.
Lộc Thục ở phía đông nam.
Không hợp vị trí.
Nhưng lúc này không phải lúc nghĩ về sơn thần.
Tôi hỏi.
“Đứa trẻ kia là chuyện gì?”
Lão Dương cười.
Nghiêng đầu.
“Xuống xem cùng đi.”
Tôi nhìn theo hướng hắn chỉ.
Thấy trên bàn thờ có một chỗ trống.
Lão Dương bước tới.
Nhấc tấm gỗ và gạch ra.
Phía sau là một cầu thang hẹp.
Chỉ đủ một người đi.
Dẫn xuống dưới.
Tôi theo hắn xuống.
Nhanh chóng đến tầng dưới.
Không gian rộng hơn nhiều.
Một ngôi miếu nằm nửa trong vách núi.
Công trình rất cổ.
Chỉ có một điện chính.
Bích họa trên tường đã bong hết.
Trong điện có một tượng đất.
Hình con ngựa.
Hoa văn lông rất đặc biệt.
Trông rất cổ.
Thật sự giống Lộc Thục.
Nhưng đã quá lâu.
Chi tiết mờ hết.
Tôi không thể chắc chắn.
Lão Dương rõ ràng không phải lần đầu đến đây.
Ánh mắt không thèm nhìn ngôi miếu.
Đi thẳng đến khoảng đất trước điện.
Bắt đầu đốt giấy.
Hắn ngồi xổm giữa đống giấy tiền đang cháy.
Tôi nhìn hắn một lúc.
Rồi hỏi.
“Khi cậu đến nhà họ Dương.”
“Cậu bao nhiêu tuổi?”
22
Lão Dương vừa đốt giấy vừa trả lời.
Giọng rất bình thản.
“Ba tuổi.”
“Hoặc bốn.”
“Chắc chắn chưa đến năm.”
“Lúc đó tôi đã nhớ chuyện rồi.”
“Trong làng Mã Bình có nhiều đứa trẻ như cậu không?”
Tôi hỏi tiếp.
“Dương Bình cũng vậy đúng không?”
Lão Dương cuối cùng cũng lộ vẻ ngạc nhiên.
Có lẽ bất ngờ vì tôi đoán ra.
Tôi thở dài.
Tìm chỗ lau tro.
Ngồi xuống.
“Các cậu phát hiện ra khi nào?”
Ánh lửa nhảy trong mắt hắn.
Hắn trả lời rất chậm.
“Dương Bình biết rất sớm.”
“Cô ấy bị mù màu đỏ xanh.”
“Nhưng cha cô ấy không bị.”
“Về mặt di truyền là không thể.”
“Tôi biết muộn hơn.”
“Năm cuối đại học.”
“Cha tôi phải phẫu thuật.”
“Gia đình phải hiến m/áu.”
“Anh tôi và cha mẹ đều nhóm O.”
“Chỉ có tôi nhóm A.”
“Tôi biết xác suất vẫn có.”
“Nhưng quá nhỏ.”
“Lại có tiền lệ như Dương Bình.”
“Vì vậy tôi lén làm xét nghiệm huyết thống.”
“Trong một làng.”
“Một gia đình như vậy là ngẫu nhiên.”
“Hai gia đình là trùng hợp.”
“Nhưng ba.”
“Bốn.”
“Hoặc nhiều hơn thì sao.”
“Những năm qua tôi vẫn thống kê.”
“Con số đó rất đáng sợ.”
Lão Dương thở dài.
“Trước toán học.”
“Mọi lời biện hộ đều vô nghĩa.”
“Vậy ngôi miếu dưới đất này.”
“Chính là nơi chúng giữ trẻ bị bắt cóc sao?”
Tôi hỏi.
Lão Dương gật đầu.
“Nơi như vậy.”
“Trẻ con nào đến cũng sẽ khóc.”
“Tiếng khóc truyền xuống núi.”
“Người dưới làng sẽ biết.”
“Trên núi lại có trẻ con.”
Hóa ra người phụ nữ điên nói có thể tìm thấy trẻ trong miếu.
Nhưng thực ra là tìm thấy con của người khác.
Tôi quan sát xung quanh.
Nơi này có vẻ đã lâu không dùng.
Trên đất chỉ có tro giấy.
Và vài gói đồ ăn vặt.
Có lẽ là đồ cúng.
“Tổ mộ này.”
“Chỉ là vỏ bọc đúng không?”
Tôi chỉ lên trên.
“Giống một lớp ngụy trang?”
Lão Dương gật đầu.
“Bây giờ phạm tội khó hơn.”
“Khắp nơi đều có camera.”
“Bắt cóc trẻ con đâu dễ.”
“Ông tôi và những người kia cũng quá già.”
“Không còn khả năng làm việc xấu.”
“Vì vậy họ xây mộ tổ.”
“Che nơi này lại.”
Tôi phát hiện điều gì đó.
“Vậy đứa bé trai Dương Tiểu Vũ ch/ết là sao?”
“Chỉ là tai nạn?”
Lão Dương bất lực.
“Hắn thật sự không phải người làng Mã Bình.”
“Cũng không phải con của người phụ nữ điên.”
“Hắn là đứa trẻ bị người phụ nữ đó cướp về.”
Tôi rất khó hiểu.
“Chỉ có hắn muốn chạy trốn sao?”
“Chỉ có hắn muốn nói cho người khác sao?”
“Cậu chưa từng nghĩ vậy?”
“Các cậu chưa từng nghĩ vậy?”
“Chưa từng nghĩ nói ra chuyện xảy ra ở đây sao?”
23
Nghe vậy lão Dương bật cười.
Nói rằng tôi không hiểu sức mạnh của sự đoàn kết.
“Khi trưởng thôn là chủ mưu.”
“Cả làng đều là đồng phạm.”
“Ai sẽ nói thật?”
Hắn nhún vai.
“Tôi từng nói với người khác.”
“Từng báo cảnh sát.”
“Nhưng cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu.”
“Trưởng thôn nói tôi bịa chuyện.”
“Bí thư thôn nói tôi đọc sách đến hỏng đầu.”
“Ông tôi thậm chí còn có giấy chứng sinh của tôi ở trạm y tế.”
“Càng là nơi nghèo hẻo lánh.”
“Càng khó để chuyện ác truyền ra ngoài.”
“Không ai dám điều tra.”
“Không ai dám chịu trách nhiệm.”
“Không ai biết nhà chúng tôi ở đâu.”
“Cậu hiểu không?”
Giọng lão Dương vang lên.
Áp đảo tiếng ngân dài của Lộc Thục.
Dội lại trong lòng đất.
Tôi nhìn hắn.
Nhìn những người phía sau hắn.
Từng khuôn mặt quen và lạ.
Trong ánh lửa vừa mờ vừa rõ.
Đều là những người hơn ba mươi tuổi.
Sinh ra trong thời đại đất nước phát triển nhanh nhất.
Cũng là thời đại tội ác lan rộng nhất.
Họ đứng trước Lộc Thục.
Biểu tượng cho con cháu đông đúc.
Gia tộc hưng thịnh.
Nói rằng họ muốn về nhà.
“Trong số chúng tôi.”
“Chỉ có tôi học đại học.”
“Chỉ có tôi đi ra ngoài.”
“Chỉ có tôi có thể leo cao hơn.”
“Gặp được người mạnh hơn.”
“Vì vậy tôi không thể làm họ thất vọng.”
“Cậu hiểu không?”
Tôi hiểu.
Trên đời.
Làm người tốt mà thông minh rất vất vả.
Vì thông minh.
Người khác sẽ đặt hy vọng.
Vì lương thiện.
Không thể giả vờ ngu ngốc.
“Giúp tôi đi, Lâm Kỳ.”
Lão Dương nhìn tôi.
Ánh mắt đầy cầu xin.
“Cậu thông minh.”
“Lại có năng lực.”
“Còn đến từ thành phố lớn.”
“Quen nhiều người giỏi.”
“Giúp tôi đi.”
Tôi nhìn vào mắt hắn.
Bỗng nhớ đến bữa rượu cuối cùng trước khi tốt nghiệp.
Khi đó tôi hỏi hắn.
Sau khi tốt nghiệp có dự định gì.
Lão Dương im lặng rất lâu.
Rồi nói với tôi.
Hắn muốn về nhà.
Nghĩ đến đây.
Tôi khẽ thở dài.
Vỗ vai hắn.
Nói chậm rãi.
“Trước khi nghỉ hưu.”
“Thầy tôi luôn có một nỗi hối tiếc.”
“Ông nói mình từng làm một việc sai.”
“Hối hận suốt đời.”
“Vài năm trước.”
“Ông gặp một thanh niên.”
“Người đó mang theo hai tượng đá.”
“Hỏi ông có phải cổ vật không.”
“Có bán được tiền không.”
“Bức tượng không có ngũ quan.”
“Chế tác thô nhưng cổ kính.”
“Thầy tôi nhìn qua đã biết.”
“Đó là tượng xóa mặt.”
“Dùng để hại người.”
24
Thầy tôi nói vậy để cảnh báo.
Khuyên người thanh niên cất giữ cẩn thận.
Tốt nhất là đập vỡ rồi đốt.
Hoặc chôn tách ra thật sâu.
Nhưng sau khi nghe xong.
Người thanh niên đó dường như nghĩ ra điều gì.
Cuối cùng mang theo tượng rời đi.
Biến m/ất.
“Vì vậy khi cậu nhắc đến tượng đá.”
“Tôi đã biết.”
“Cậu chính là thanh niên năm đó.”
Tôi nhìn lão Dương.
Nói khẽ.
“Cho nên tôi đến đây.”
“Không phải vì cháu gái cậu m/ất tích.”
“Mà vì hai tượng đá kia.”
“Hơn nữa.”
“Tôi tin cháu gái cậu cũng không hề m/ất.”
Lão Dương gật đầu.
“Con bé thứ hai ở nhà Dương Bình.”
“Hôm đó tiệc quá bận.”
“Tôi gửi nó sang nhờ trông giúp.”
“Con bé lần đầu đến làng.”
“Lại ngủ mơ.”
“Khi gọi điện.”
“Còn tưởng mình đang ở nhà.”
Vì vậy mười tám bậc thang.
Chính là hầm nhà Dương Bình.
Lão Dương chỉ lợi dụng cơ hội đó.
“Tôi không quan tâm hai tượng đá là thứ gì.”
“Chỉ biết ông tôi và những người kia.”
“Đã coi chúng là tín hiệu.”
“Bắt được bé trai.”
“Thì đặt tượng nam trước cửa.”
“Bắt được bé gái.”
“Thì đặt tượng nữ.”
Lão Dương nói bình thản.
“Cậu biết đấy.”
“Người già đều sẽ lú lẫn.”
“Đều sợ ch/ết.”
“Khi ông tôi lần đầu phát bệnh.”
“Nói mê.”
“Khi những người già kia bắt đầu thờ thần trừ tà.”
“Tôi biết cơ hội đã đến.”
“Lúc họ nói ra sự thật.”
“Thú nhận tội lỗi.”
Tượng đá trong mộ cậu bé.
Việc con bé thứ hai m/ất tích.
Bức tượng thần bị thay.
Đám cháy bất ngờ trên núi.
Tất cả đều diễn ra tự nhiên.
Đập vỡ phòng tuyến tâm lý của những kẻ phạm tội năm xưa.
Họ không phải bây giờ mới biết sai.
Họ đã biết từ lâu.
Chỉ là bây giờ mới biết sợ.
“Thật ra nên có thêm một người ch/ết.”
“Thì càng thuyết phục hơn.”
“Bất kỳ ai trong số họ cũng được.”
“Nhưng tôi phải chờ.”
“Chờ đến khi chắc chắn có thể cùng ch/ết với họ.”
Tôi nghe ra nỗi buồn trong giọng hắn.
Tim chợt thắt lại.
“Ý cậu là gì?”
Lão Dương bình tĩnh.
“Tôi bị thiếu m/áu lâu rồi.”
“Kết quả xét nghiệm có vấn đề.”
“Bác sĩ khuyên tôi làm xét nghiệm gen.”
“Sau Tết sẽ có kết quả.”
“Nếu có cơ hội.”
“Tôi tuyệt đối không thể bỏ lỡ.”
25
Tôi bảo lão Dương đừng bi quan.
Công nghệ bây giờ phát triển như vậy.
Chỉ cần sống.
Mọi chuyện đều có thể.
Phát triển không chỉ có công nghệ.
Mà còn có pháp luật và nhân quyền.
Quan hệ của thầy tôi cuối cùng cũng phát huy tác dụng.
Một cuộc gọi về Bắc Kinh.
Năm ngày sau.
Một tổ điều tra đặc biệt lên máy bay đến Thiểm Tây.
Biết tin này.
Lão Dương vui đến phát điên.
Hắn hấp cho tôi cả một mẹt bánh cuộn ớt cay để cảm ơn.
Buổi tối.
Hai chúng tôi ngồi trên sân phơi lúa nhà hắn uống rượu.
Khoác vai nhau như thời đại học.
Men rượu dâng lên.
Tôi hỏi hắn.
“Quyết định này có khó không?”
“Dù sao họ cũng nuôi cậu nhiều năm.”
Lão Dương nghĩ một chút.
Rồi nói.
“Thật ra hoàn cảnh của chúng tôi từ nhỏ đều giống nhau.”
“Không quá tốt.”
“Nhưng cũng không quá tệ.”
“Hơn nữa trong làng đa số gia đình đều có nhiều hơn một đứa con.”
“Ngoài chúng tôi là trẻ bị bắt.”
“Họ đều có con ruột của mình.”
“Chỉ cần họ kiên nhẫn một chút.”
“Chờ một chút.”
“Cuối cùng cũng sẽ có con của mình.”
“Dĩ nhiên.”
“Nếu nói không oán hận.”
“Thì là nói dối.”
Nghe vậy tôi khẽ thở dài.
Vỗ vai an ủi hắn.
Lão Dương lúc này đã say mơ hồ.
Hắn đứng dậy.
Hét lớn.
Đứng trên sân hát bài “Thường về nhà xem”.
Tôi nhìn bóng lưng hắn.
Trong lòng không khỏi cảm thán.
Nếu lão Dương thật sự lớn lên trong gia đình của mình.
Liệu hắn có trở thành người tốt hơn bây giờ không.
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết.
Người lão Dương mà tôi quen.
Từ đầu đến cuối.
Luôn là một người tốt.
Một người sống rất tình nghĩa.
“Lão Lâm!”
Lão Dương chỉ lên bầu trời xa.
Hưng phấn gọi tôi.
“Mặt trời lên rồi!”
Tôi nhìn theo hướng đó.
Ánh nắng xuyên qua không khí trong suốt.
Bùng cháy trên bầu trời nơi bóng tối sắp tan.
Mặt trời đã lên.
Chúng tôi có thể về nhà rồi.
【Hết】