Caytruyen.top
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
Sign in Sign up
Sign in Sign up
  • Trang Chủ
  • Giới Thiệu
  • Bách Hợp
  • Cổ Đại
  • Ngôn Tình
  • Đam Mỹ
  • Xuyên không
  • Sủng
Prev
Next

Bước thứ mười tám - Chương 3

  1. Home
  2. Bước thứ mười tám
  3. Chương 3
Prev
Next

9

Khoảng cách không gần, trời lại tối.

Lúc đầu nhìn sang, tôi còn tưởng đó là một con khỉ trụi lông.

Nhưng rất nhanh có người từ trong nhà bước ra, kéo thứ đó vào trong.

Lúc ấy tôi mới nhận ra đó thực ra là một người phụ nữ trần truồng đang ngồi xổm dưới đất.

Tinh thần của người phụ nữ này chắc chắn không bình thường.

Giữa mùa đông lạnh như vậy, không ai bình thường lại ở ngoài trời mà không mặc gì.

Tôi đoán có thể cô ta là mẹ của đứa bé trai đã ch/ết.

Trong đời có tám nỗi khổ.

Nhưng thứ thật sự có thể khiến một người hoàn toàn mất đi ý chí sống, thường chỉ có nỗi đau m/ất con.

Điều khiến tôi tò mò là vì sao lúc nãy cô ta cứ nhìn chằm chằm về phía tôi.

Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của cô ta có mục đích.

Không phải chỉ đơn thuần là ngẩn người.

Tắm xong, tôi xuống lầu gọi một phần đồ xào.

Nhà nghỉ rất nhỏ.

Ngoài tôi ra không có ai khác đến ở.

Ông chủ liền ngồi nói chuyện phiếm với tôi.

Ông hỏi tôi từ đâu đến, quen Lượng Tử thế nào.

Tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.

Bình tĩnh nói.

“Tôi từ Bắc Kinh đến.”

“Tôi và Dương Gia Lượng là bạn học đại học.”

“Nhân dịp nghỉ nên ghé qua chơi.”

Tôi đã tìm hiểu trước.

Biết rằng gần ngôi làng này có một hẻm núi phong cảnh.

Hằng năm có khá nhiều du khách đến tham quan.

Tiện đường ghé thăm bạn học cũ cũng hợp lý.

Ăn xong tôi trở lại phòng.

Đứng trước cửa sổ nhìn rất lâu.

Người phụ nữ trong sân nhà đối diện không ra ngoài nữa.

Sáng hôm sau lão Dương mang bữa sáng đến nhà nghỉ.

Ở đây canh hồ lạt thịt viên rất nổi tiếng.

Tôi ăn đến chảy cả nước mũi, vừa cay vừa sướng.

Ăn xong tôi chuẩn bị đến hầm nhà lão Dương xem bức tượng đá.

Trên đường đi hắn nói.

Bức tượng chỉ lộ nửa thân trên.

Phần từ thắt lưng trở xuống đều bị chôn trong đất.

Cả nhà hắn đều nghĩ con bé thứ hai có thể bị chôn dưới tượng.

Nhưng không ai dám đào lên.

Sân nhà họ Dương rất yên tĩnh.

Cửa tầng một khóa chặt.

Tôi không có ý định gặp lại ông lão kia.

Ra hiệu cho lão Dương mở cửa luôn.

Trong phòng khách có treo một bức tranh thần.

Bức tranh này khá thú vị.

Vị thần trên đó gọi là Thất Tinh nương nương.

Không quá nổi tiếng.

Nhưng ở một số nơi được coi là thần bảo hộ trẻ em.

Ở vùng Mân Nam người ta thờ Thất Tinh nương nương khá nhiều.

Ở miền Bắc thì hiếm thấy.

“Bức tranh này khá thú vị.”

Tôi chỉ thuận miệng nói vậy.

Không ngờ sắc mặt lão Dương lập tức thay đổi.

“Không phải bức này.”

“Nhà tôi treo không phải vị thần này!”

10

Theo lời lão Dương, trước đây ở vị trí này treo tranh Chung Quỳ.

Ở miền Bắc treo Chung Quỳ rất phổ biến.

Ngài được coi là vị thần trấn trạch ban phúc.

Nghe cũng hợp lý.

“Ai đã thay bằng Thất Tinh nương nương?”

“Người trong nhà cậu sao?”

Lão Dương lắc đầu.

Mặt tái nhợt.

Nói rằng hắn không biết.

Hắn phải gọi hỏi cha mẹ.

Nói xong liền ra ngoài cửa gọi điện.

Bước chân có chút loạng choạng.

Trông rất hoảng.

Tôi vẫn nhìn theo hắn.

Từ lúc thấy tranh Thất Tinh nương nương.

Chỉ có phản ứng ban đầu của lão Dương là thật.

Chính là giây đầu tiên khi hắn nhìn thấy bức tranh.

Tôi đoán hắn thực ra đã biết ở đây sẽ treo tranh Thất Tinh nương nương.

Chỉ là không ngờ lại là lúc này.

Tôi không biết hắn đang tính toán điều gì.

Nhưng tôi rất tự tin.

Cho dù hắn có làm gì.

Tôi vẫn có thể để hắn đưa tôi trở về Bắc Kinh an toàn.

Hầm rượu trông rất bình thường.

Ở lối vào có một cánh cửa gỗ mở ra ngoài.

Trên cửa chỉ có một then cài đơn giản.

Tôi kéo then ra.

Thử kéo cửa.

Ngay lập tức nhận ra có gì đó không đúng.

Cánh cửa này kẹt rất chặt.

Tư thế mở cửa cũng khó dùng lực.

Một bé gái bốn tuổi có thể tự mở được cửa này.

Thật sự rất khó tin.

Lão Dương gọi điện xong quay lại.

Sắc mặt nặng nề.

Hắn nói đã hỏi một vòng.

Không ai thừa nhận đã thay tranh Chung Quỳ.

Điều này nằm trong dự đoán của tôi.

Nhưng lúc này tôi không muốn đánh động.

Chỉ nói.

“Vậy xuống dưới xem trước đi.”

Lão Dương do dự một chút rồi gật đầu.

Hai chúng tôi cùng mở cửa.

Cầu thang xuống hầm khá dốc.

Nhưng đèn trên tường khá sáng.

Các bậc thang nhìn rõ ràng.

Tôi cẩn thận đếm.

Quả thật đúng mười bậc.

Hơn nữa nhìn độ mòn.

Ít nhất đã sử dụng hơn ba năm.

Ở điểm này lão Dương không nói dối.

Xuống hết cầu thang.

Phía trước lại có một cánh cửa gỗ.

Cánh cửa này còn đơn giản hơn.

Không có khóa.

Chỉ buộc hai sợi dây thép.

Lão Dương tháo dây.

Đẩy cửa ra là hầm rượu.

Không gian bên trong không quá tối.

Trên cao có nửa ô cửa thông gió.

Ánh sáng bên ngoài chiếu vào.

Thậm chí không cần bật đèn.

Trong ánh sáng đó.

Tôi rất dễ nhìn thấy bức tượng đá.

Nó không nằm giữa hầm.

Mà ở bên trái.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu được một chút.

Xung quanh còn rải rác nhiều lồng đèn trang trí.

Tôi quan sát kỹ bức tượng.

Đúng như lão Dương nói.

Nhìn rất cũ.

Không có ngũ quan.

Mặc trang phục đồng tử.

Trên đầu buộc búi tóc ngắn.

Tôi nhìn bằng mắt thường một lúc.

Rồi lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh.

Sau đó ra hiệu lão Dương đi lấy dụng cụ.

Tôi chuẩn bị đào đất.

Lão Dương lên lầu lấy đồ.

Tôi đứng giữa hầm nhìn chằm chằm bức tượng.

Trong một khoảnh khắc.

Tôi bỗng cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhưng cụ thể là chỗ nào thì không nói được.

Tôi đang định bước tới xem kỹ.

Thì phía sau cách tôi không xa.

Đột nhiên vang lên một tiếng cười.

Âm thanh cách tôi một đoạn.

Nhưng rất rõ.

Không phải kiểu cười bình thường.

Mà là kiểu cười hơi thần kinh.

Tôi dừng lại.

Chậm rãi quay đầu.

Thấy trên ô cửa thông gió phía sau.

Có một khuôn mặt đang áp vào kính.

11

Khuôn mặt đó áp rất sát.

Gần như dính vào kính.

Giống như một khối thịt bị ép dẹt.

Tôi giật mình.

Nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại.

Bởi vì tôi nhận ra đó là mặt người.

Hôm qua tôi vừa nhìn thấy.

Rất nhanh tôi nghe thấy tiếng lão Dương chửi bới.

Có lẽ đang đuổi thứ gì đó đi.

Nhưng khuôn mặt trên cửa sổ không hề động.

Vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi suy nghĩ một chút.

Bước sang bên hai bước.

Ánh mắt của cô ta vẫn không thay đổi.

Vẫn nhìn thẳng.

Cô ta đang nhìn bức tượng đá.

Trong lòng tôi chợt động.

Nhưng chưa kịp bước tới.

Khuôn mặt kia đột nhiên bị kéo khỏi cửa sổ.

Ngay sau đó tiếng chửi mắng dữ dội hơn vang lên.

Vì là phương ngữ địa phương nên tôi không hiểu hết.

Đại khái là mắng rằng.

“Đồ sao chổi.”

“Không giữ được con mình.”

“Bây giờ ngay cả bản thân cũng không quản nổi.”

“Ch/ết đi cho xong.”

Lúc này lão Dương cũng từ trên lầu xuống.

Trước tiên xin lỗi tôi.

Hỏi tôi có bị dọa không.

Nói rằng người đàn bà điên kia lại chạy ra dọa người.

Tôi hỏi có phải đó là mẹ của đứa bé trai kia không.

Lão Dương gật đầu.

Tôi hỏi tiếp.

“Vì sao cô ta lại chạy đến đây?”

Lão Dương lắc đầu.

“Cô ta thường chạy khắp làng.”

“Có thể chỉ là ngẫu nhiên.”

Không phải ngẫu nhiên.

Tôi cảm thấy người phụ nữ đó biết điều gì đó.

Ít nhất cô ta đã từng thấy bức tượng đá này.

Nghĩ một lúc tôi hỏi lão Dương.

“Cậu có thể tìm cách để tôi gặp riêng cô ta không?”

Lão Dương đoán tôi muốn hỏi chuyện.

Lắc đầu càng nhanh.

“Cô ta điên nặng lắm.”

“Không hỏi được gì đâu.”

Tôi nói tôi có cách của mình.

Bảo hắn cứ nghĩ cách giúp tôi.

Lão Dương bất đắc dĩ gật đầu.

Tiện thể nhìn cái xẻng trong tay.

Ý hỏi còn đào không.

Tôi nhận lấy xẻng.

Cắm thẳng xuống cạnh bức tượng.

Rút lên.

Lùi nửa bước.

Lại cắm xuống cách tượng khoảng mười centimet.

Hai lần dùng lực gần như giống nhau.

Độ sâu cũng tương tự.

“Hiểu chưa?”

Tôi hỏi.

Lão Dương ngơ ngác.

“Hả?”

Tôi cầm xẻng đi lên.

“Người phụ nữ kia có thể biết điều gì đó.”

Lão Dương theo sau.

“Cậu hỏi một người điên làm gì.”

“Thà hỏi người bình thường còn hơn.”

Tôi nhìn hắn.

“Ý cậu là gì?”

Lão Dương nói.

“Đứa bé trai ch/ết kia có một người bạn thanh mai trúc mã.”

“Hai đứa thường cùng nhau lên núi.”

“Nhưng hôm xảy ra chuyện.”

“Cô bé đó không lên núi.”

12

Thông thường trẻ sáu bảy tuổi nếu chơi một mình trên núi hoang sẽ không quá hứng thú.

Phải có một nhóm bạn mới vui.

Vì vậy khi biết hôm đó cậu bé lên núi một mình tôi khá bất ngờ.

Trước đó tôi vẫn nghĩ đó chỉ là một tai nạn bị người khác lợi dụng.

Cô bé kia là con của trưởng thôn.

Khi chúng tôi đến thì không may.

Cô bé đã lên huyện với bạn học.

Ngày mai mới về.

Nhưng mẹ của cô bé có ở nhà.

Người phụ nữ tên Dương Bình.

Khoảng hơn ba mươi tuổi.

Rất xinh đẹp.

Nghe chúng tôi nói lý do đến.

Dương Bình nhìn lão Dương.

“Vì sao bây giờ cậu lại nhắc chuyện này?”

“Chẳng phải cậu nên lo tìm cháu gái mình sao?”

Chúng tôi không thể nói nghi ngờ con gái bà.

Chỉ nói qua loa rằng việc cháu gái m/ất tích có chút giống vụ của cậu bé kia.

Bà mời chúng tôi vào sân.

Rồi bắt đầu kể.

Cậu bé năm đó tên Dương Tiểu Vũ.

Quan hệ rất tốt với con gái bà.

Cậu bé có sở thích khá đặc biệt.

Rất thích nuôi côn trùng.

Vì vậy hai đứa thường xuyên lên núi bắt côn trùng chơi.

Cho đến một ngày.

Cô bé tức giận chạy về nhà.

Nói với mẹ rằng sau này sẽ không lên núi với Dương Tiểu Vũ nữa.

Dương Bình thấy lạ.

Liền hỏi vì sao.

Cô bé nói rất nhiều.

Tóm lại là Dương Tiểu Vũ có mục đích riêng.

Dương Bình chỉ cười.

Trẻ sáu bảy tuổi thì có thể có mưu đồ gì.

Bà tưởng chỉ là hai đứa trẻ cãi nhau.

Không ngờ chỉ vài ngày sau.

Dương Tiểu Vũ m/ất tích.

Sau đó được phát hiện đã ch/ết trên núi.

“Chuyện đó khiến con gái tôi sợ hãi lắm.”

“Thường xuyên gặp ác mộng.”

“Sốt lên hơn bốn mươi độ.”

“Sau đó phải mời một thầy pháp gọi hồn.”

“Lúc đó mới đỡ.”

Dương Bình nói.

“Nhưng vì sốt quá nặng.”

“Nó quên nhiều chuyện.”

“Đầu óc cũng không còn nhanh nhẹn.”

“Bây giờ đi học toàn đứng cuối lớp.”

“Làm tôi lo c/hết…”

Thấy câu chuyện lệch hướng.

Tôi vội hỏi.

“Vậy chuyện của Dương Tiểu Vũ.”

“Con gái chị còn nhớ bao nhiêu?”

Dương Bình lắc đầu.

“Lúc đó nó còn nhỏ.”

“Lại bệnh nặng một trận.”

“Nhiều chuyện đã quên.”

“Nhưng…”

Nói đến đây bà như nhớ ra điều gì.

“Có một chuyện tôi luôn thấy kỳ lạ.”

13

Dương Bình nói.

“Lúc con gái tôi sốt cao nói mê.”

“Nó luôn bắt chước tiếng mèo kêu.”

Tôi khó hiểu.

“Tiếng mèo?”

Dương Bình làm mẫu.

“Kiểu như ‘meo meo’ vậy.”

Là mơ thấy mèo.

Hay bị mèo tinh nhập vào.

Dương Bình cũng không cung cấp thêm manh mối nào.

Lúc này cũng đến giờ ăn.

Tôi và lão Dương liền cáo từ.

Trên đường về.

Hai chúng tôi vừa đi vừa suy nghĩ.

Đó là loại mèo tinh gì.

Nghĩ mãi.

Lão Dương đột nhiên vỗ tay.

“Có khi không phải ‘meo’.”

“Mà là ‘miếu’!”

Tôi nhìn hắn.

“Miếu?”

Lão Dương gật đầu.

“Tôi nghe ông nội nói.”

“Trên núi sau làng thực ra có một ngôi miếu.”

Tôi nhướng mày.

“Đi xem thử?”

Lão Dương lắc đầu.

“Bây giờ đi thì muộn rồi.”

“Cậu phải quay về hai mươi năm trước mới thấy được.”

Tôi hiểu ra.

“Chỉ có trẻ con mới nhìn thấy ngôi miếu đó?”

Lão Dương gật đầu.

“Ông tôi gọi nó là miếu đồng tử.”

“Ông nói hồi nhỏ từng nhìn thấy.”

“Nhưng lớn lên thì không thấy nữa.”

Tôi tò mò.

“Ông ấy có vào trong chưa?”

Tôi nghĩ một chút.

“Trẻ con cụ thể là bao nhiêu tuổi?”

Lão Dương gãi đầu.

“Sáu bảy tuổi.”

“Cỡ tuổi của Dương Tiểu Vũ.”

“Vậy cậu nghĩ hai đứa trẻ đã vào miếu đồng tử.”

“Sau đó xảy ra chuyện.”

“Cô bé không dám quay lại.”

“Còn Dương Tiểu Vũ tự đi một mình nên gặp nạn?”

Lão Dương nhìn tôi.

Ý như nói.

Đây chẳng phải là câu chuyện hợp lý nhất sao.

Tôi nhắc hắn.

“Vậy chuyện này liên quan gì đến bức tượng đá.”

“Và cháu gái cậu?”

Đây là câu chuyện của người khác.

Lão Dương khựng lại.

Tôi không làm gì thêm.

Chỉ bình tĩnh nhìn hắn.

Không biết đã qua bao lâu.

Môi lão Dương khẽ động.

Hắn định nói.

Nhưng đúng lúc đó.

Trên bầu trời thị trấn vang lên tiếng còi báo động chói tai.

Âm thanh cắt ngang cảm xúc của hắn.

Hắn lập tức quay đầu nhìn về phía sau.

Trong rừng núi xa xa.

Khói dày và ánh lửa lan rộng.

Đó là báo động cháy rừng.

Sắc mặt lão Dương lập tức thay đổi.

Khi tôi tưởng hắn sẽ chạy đi cứu hỏa.

Hắn bỗng nắm tay tôi.

Kéo tôi chạy.

“Đây là cơ hội!”

Trong gió mạnh.

Tôi nghe thấy hắn hét.

“Cậu không phải muốn gặp riêng người đàn bà điên đó sao!”

“Bây giờ là cơ hội tốt nhất!”

14

Quả nhiên.

Tiếng báo động vừa vang lên.

Những người đàn ông khỏe mạnh trong làng đều chạy về phía núi sau.

Lão Dương kéo tôi tránh đám đông.

Chạy đến trước căn nhà hai tầng.

Hắn chỉ vào trong.

“Vào!”

Tôi mắng.

“Nhỡ trong nhà có người thì sao!”

“Nhà họ là bí thư thôn.”

“Lúc này chắc chắn đang ở chân núi.”

Lão Dương nói chắc chắn.

“Cùng lắm chỉ còn mẹ ông ta ở nhà.”

“Bà già vừa điếc vừa mù.”

“Cậu chỉ cần cẩn thận đừng gây tiếng động.”

“Tôi đứng ngoài canh!”

Cơ hội hiếm.

Tôi cắn răng bước vào sân.

Cùng lắm bị phát hiện thì nói mình đến xem phong thủy.

Chuyện bịa đặt dọa người tôi rất giỏi.

Trong sân rất yên tĩnh.

Tôi đứng ngoài nghe vài giây.

Rồi nhẹ nhàng mở cửa.

Quả nhiên trong nhà không có ai.

Người cần tìm cũng không ở đó.

Tôi lấy can đảm lên tầng hai.

Ba phòng ngủ đều trống.

Phòng khách.

Góc tây bắc.

Có treo tranh.

Tôi chợt nghĩ ra điều gì.

Bước tới quan sát gạch nền dưới bức tranh.

Thoạt nhìn không có gì đặc biệt.

Chỉ là gạch lát nhà bình thường.

Mỗi viên khá lớn.

Khoảng tám mươi centimet.

Tôi ngồi xuống gõ thử.

Âm thanh có chút khác.

Bên dưới có lẽ cũng có một hầm.

Tôi bắt đầu cạy khe gạch.

Rất nhanh phát hiện thiết kế giống cửa tủ ẩn.

Bên trong có cơ chế bật.

Viên gạch này chính là một cánh cửa.

Ấn xuống.

Nó bật lên một chút.

Tạo khoảng cách nhỏ với mặt đất.

Có thể trực tiếp nhấc lên.

Tôi cẩn thận nhấc viên gạch sang bên.

Bên dưới là cầu thang.

Hẹp và dốc hơn hầm nhà lão Dương.

Bật đèn pin.

Tôi bắt đầu đi xuống.

Vừa đi vừa đếm.

Một.

Hai.

Ba…

Khi bước đến cuối cầu thang.

Tôi khẽ thở ra.

Trong đầu đọc con số cuối cùng.

Mười tám.

15

Nhưng đây chỉ là một ngôi làng nhỏ ở miền Bắc.

Dân số thường trú chỉ vài trăm người.

Cửa sắt phòng tạm giam của đồn công an còn gỉ sét.

Vậy mà trong nhà một nông dân lại có loại cửa bọc mềm chuyên dụng này.

Chuyện này thật kỳ lạ.

Loại cửa này dùng khóa từ.

Muốn mở cần vân tay hoặc thẻ từ.

Nhưng loại khóa này có hai điểm yếu.

Một là phụ thuộc vào điện.

Hai là dễ bị nhiễu từ.

Tôi đang nghĩ nên cắt điện ở đâu.

Thuận tay thử kéo tay nắm cửa.

Vừa dùng lực.

Cánh cửa bọc mềm đã mở ra một khe nhỏ.

Tôi sững lại.

Chuyện gì vậy.

Chẳng lẽ đúng lúc này cửa lại mất điện.

Theo lý thì lúc này nên cảnh giác.

Nhưng tôi không còn thời gian.

Nhìn khe cửa đó.

Tôi chỉ do dự chưa đến một giây.

Rồi trực tiếp kéo cửa ra.

Bên trong hầm rất tối.

Diện tích rất nhỏ.

Hoàn toàn khác hầm nhà lão Dương.

Cửa thông gió chỉ lớn bằng bàn tay.

Ánh sáng và không khí đều rất ít.

Cả không gian tràn ngập mùi tanh hôi.

Tôi thích nghi với ánh sáng một lúc.

Rồi quan sát xung quanh.

Trên đất có rất nhiều bao bì thực phẩm.

Vài tấm chăn bẩn.

Và một người phụ nữ trần truồng.

Lần đầu ánh đèn pin quét qua.

Tôi suýt nữa bỏ qua cô ta.

Toàn thân cô ta đầy bùn đất.

Co ro trên đất.

Gần như hòa vào đống rác.

Chỉ lộ ra đôi mắt.

Tôi bình tĩnh lại.

Tiến tới ngồi xuống trước mặt cô ta.

Nhìn nhau vài giây.

Tôi hỏi.

“Cô biết bức tượng đá đó không?”

“Bức tượng trong hầm nhà Dương Gia Lượng.”

Vừa hỏi xong tôi đã nghĩ có lẽ vô ích.

Với trạng thái tinh thần của cô ta.

Câu hỏi này có lẽ quá dài.

Nhưng bất ngờ là.

Cô ta khẽ gật đầu.

Tôi nén sự kinh ngạc.

Tiếp tục hỏi.

“Cái ch/ết của con trai cô.”

“Có liên quan đến bức tượng không?”

Người phụ nữ lắc đầu.

Không liên quan sao.

Vậy bức tượng từ đầu đến cuối chỉ là một màn che mắt.

Nhưng ngay sau đó.

Người phụ nữ nói một câu.

“Hắn không phải con trai tôi.”

16

Khi nói câu đó.

Giọng cô ta rất lạnh nhạt.

Bình tĩnh.

Hoàn toàn không giống người có vấn đề tâm thần.

Nếu cô ta thực sự là một người trưởng thành bình thường.

Vậy tình trạng hiện tại rõ ràng là giam giữ trái phép.

Gia đình kia chắc chắn phải vào tù.

Tôi âm thầm tính toán.

Bề ngoài vẫn hỏi.

“Dương Tiểu Vũ không phải con cô?”

Người phụ nữ nói dứt khoát.

“Không phải.”

“Vậy con của cô ở đâu?”

Tôi hỏi.

Người phụ nữ dừng lại.

Nhìn chằm chằm vào tôi.

Tôi nghĩ thầm.

Nhìn tôi làm gì.

Lúc tôi sinh ra chắc cô còn mặc quần thủng đáy.

“Con trai.”

Người phụ nữ cúi đầu nhìn xuống đất.

“Con trai tôi ở đây.”

Trong khoảnh khắc tôi sững lại.

Người phụ nữ đã bắt đầu đào đất bằng tay.

Lần này tôi không ngăn.

Chỉ nhìn cô ta gạt rác.

Đào đất điên cuồng.

Đất dưới hầm khá cứng.

Đào một lúc tôi thấy thứ gì đó lộ ra.

Một đoạn xương.

Xương ngón tay người.

Rất nhỏ.

Có lẽ là xương đốt xa.

Người chuyên môn có thể dựa vào xương đoán chiều cao và tuổi.

Tôi thì không.

Nhưng nhìn kích thước.

Tôi cảm thấy đó là xương của trẻ con.

Người phụ nữ vẫn đào.

Không ngừng đào.

Trong đất bùn bay lên.

Càng lúc càng nhiều xương lộ ra.

Lưng tôi lạnh toát mồ hôi.

Tôi không biết dưới đó còn bao nhiêu xương nữa.

“Đừng đào nữa!”

Tôi muốn ngăn cô ta.

Nhưng cô ta không nghe.

Liên tục ném xương ra ngoài.

Miệng lẩm bẩm.

“Chôn ở đây thì không sao.”

“Trẻ con sẽ trở lại.”

“Chỉ cần thấy búp bê.”

“Trẻ con sẽ trở lại.”

Tôi không hiểu hết.

Nhưng bắt được từ quan trọng.

“Búp bê?”

“Cô nói bức tượng đá sao?”

“Việc trẻ con m/ất tích có liên quan đến tượng không?”

Nghe xong.

Người phụ nữ đột nhiên dừng lại.

Hai giây sau.

Cô ta bật dậy lao tới.

Nắm chặt tay tôi.

Không rõ là kích động hay hung dữ.

“Đi tìm trong miếu!”

“Trẻ con đều ở trong miếu!”

“Trẻ con biến m/ất thì đến miếu!”

“Tìm được!”

“Tìm được!”

Nói xong cô ta không để ý tôi nữa.

Tiếp tục đào đất.

Nhìn trạng thái của cô ta.

Tôi biết không hỏi thêm được gì.

Liền rời khỏi hầm.

Đúng lúc đó lão Dương gọi điện.

Nói cháy rừng đã được dập.

Phải rời đi nhanh.

Tôi đáp một tiếng.

Vừa nghe điện thoại vừa đi lên.

Đi được hai bậc.

Tôi đột nhiên dừng lại.

Trên bậc thang cao nhất.

Có một bà lão đứng đó.

17

Tim tôi thắt lại.

Khả năng cách âm dưới hầm quá tốt.

Tôi hoàn toàn không biết bà lão đến từ lúc nào.

Chỉ có thể lập tức nín thở.

Cố gắng không phát ra tiếng.

Dưới hầm rất tối.

Bà lão chắc không nhìn thấy tôi.

Quả nhiên.

Sau khi nhìn vài giây.

Bà lão lên tiếng.

Giọng địa phương rất nặng.

Nhưng tôi hiểu bà đang gọi con trai.

Hỏi hắn có ở dưới đó không.

Lão Dương trong điện thoại nghe thấy.

Lập tức nói hắn sẽ tìm cách đưa bà đi.

Bảo tôi tranh thủ ra ngoài.

Cùng lúc đó.

Bà lão vẫn nói.

Đại khái là bảo con trai tránh xa người phụ nữ kia.

Cẩn thận Hỷ Mẫu đến ăn thịt người.

Tôi hơi sững lại.

Hỷ Mẫu chính là Quỷ Tử Mẫu Thần.

Một trong hai mươi vị hộ pháp của Phật giáo.

Theo kinh Phật.

Quỷ Tử Mẫu vốn là ác quỷ ngoài thành Vương Xá.

Do kiếp trước phát lời thề độc.

Sau khi chuyển sinh sinh ra năm trăm đứa con.

Và thường bắt trẻ con trong thành để ăn.

Phật Thích Ca đã giấu đứa con nhỏ nhất của bà.

Khuyên bà đặt mình vào vị trí người khác.

Cuối cùng Quỷ Tử Mẫu hối cải.

Quy y Phật pháp.

Trở thành hộ pháp thần.

Vị thần này chủ yếu bảo hộ phụ nữ sinh nở an toàn.

Và trẻ em khỏe mạnh.

Chức năng tín ngưỡng khá giống Thất Tinh nương nương.

Trên đầu cầu thang bà lão vẫn tiếp tục nói.

Bà bảo gần đây trong làng không yên ổn.

Không biết có phải có thứ gì đang báo oán.

Bảo con trai đừng gây thêm chuyện.

Đúng lúc đó.

Tôi nghe thấy ngoài nhà có tiếng động.

Có lẽ lão Dương đã làm gì đó.

Quả nhiên rất nhanh bà lão rời khỏi cửa hầm.

Tôi lập tức leo lên.

Đậy lại viên gạch.

Rồi lẻn ra khỏi nhà.

Vừa trèo qua tường.

Tôi thấy bà lão quay về từ cổng sân.

Ngoài trời sáng hơn.

Tôi nhìn rõ khuôn mặt bà.

Bà rất già.

Hai mắt đều có màu lạ.

Giống như phủ một lớp màng trắng.

“Thế nào?”

Lão Dương chạy tới hỏi.

“Cậu hỏi được gì không?”

Tôi không trả lời.

Mà hỏi lại.

“Đám cháy trên núi có phải đốt miếu không?”

Lão Dương sững lại.

Câu hỏi của tôi quá đột ngột.

Hắn không ngờ tôi hỏi vậy.

Một lúc sau mới nói.

“Tôi không biết đã cháy cái gì.”

Tôi gật đầu.

Nói với hắn.

“Đợi người trên núi xuống gần hết.”

“Chúng ta lên núi.”

Lão Dương nhìn tôi.

“Cậu biết chuyện bức tượng đá rồi sao?”

Tôi hỏi lại.

“Cậu nghĩ người phụ nữ kia thật sự điên sao?”

Lão Dương bị hỏi bất ngờ.

Suy nghĩ một lúc.

“Chắc là điên thật.”

Tôi tiếp tục hỏi.

“Vậy lời người điên nói.”

“Có thể tin không?”

Lão Dương nghẹn lại.

Lẩm bẩm.

“Vậy cậu còn đi tìm cô ta làm gì…”

Tôi không để ý lời than phiền của hắn.

Quay người đi.

Nhưng không phải về nhà lão Dương.

“Cậu đi đâu?”

Hắn đuổi theo.

Tôi nói.

“Đi tìm Dương Bình.”

“Có một chuyện tôi muốn xác nhận với cô ấy.”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

  • Chính sách
  • Liên Hệ

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Caytruyen.top

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Caytruyen.top